Trang 1/4 123 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 35

Chủ đề: Truyện dịch Creepypasta

  1. #1
    Điêu Thuyền
    Guest Avatar của Điêu Thuyền

    Truyện dịch Creepypasta

    Truyện 1
    [SPOIL]Tôi là đứa con duy nhất trong gia đình, vì thế tôi nhận được rất nhiều tình yêu từ cha và mẹ. Đặc biệt là mẹ tôi
    Mẹ không bao giờ tức giận với tôi ngay cả khi tôi làm những điều sai trái hoặc nghịch ngợm. Thay vào đó mẹ luôn mỉm cười và tha thứ cho tôi.
    Một ngày, tôi đi học về, đang xem TV ở phòng khách thì có điện thoại reo. Mẹ gọi
    - Nami, mẹ đang ở siêu thị. Con kiểm tra xem nhà mình còn cà rốt trong tủ lạnh hay không nhé
    - Vâng, chờ chút ạ
    Tôi đi vào bếp, mở tủ lạnh. Bất chợt tôi thấy một thứ gì đó trên nóc tủ lạnh - một cái notebook. Tôi nói với mẹ rằng vẫn còn cà rốt. Sau khi cúp máy, tôi với lấy cái note book. Nó có vè hơi cũ, chắc tại vì mẹ tôi luôn mang nó bên mình.
    Tôi luôn tò mò về cái notebook từ khi còn nhỏ. Mẹ luôn mỉm cười và tha thứ cho tôi rối nhanh chóng viết gì đó và notebook. Tới tận bay giờ mẹ vẫn hay làm thế.
    Trong suốt một thời gian dài, tôi luôn muốn biết mẹ viết cái gì ở bên trong, vì thế tôi chẳng ngại ngần mà mở nó ra xem
    Tôi mở một trang bất kì và ngãu nhiên thấy một dòng chữ ở giữa trang
    " Hôm nay Nami điểm -3, chỉ còn 168 điểm"[/SPOIL]

    Truyện 2
    [SPOIL]Tôi thường đi làm về qua một khu chung cư bỏ hoang sắp sửa bị phá bỏ.
    Có rất ít đèn đường xung quanh khu vực này, nó thực sự rất đáng sợ vào ban đêm
    23h00" - Tôi lại phải đi bộ qua nó
    ????
    Tôi phát hiện ra một vài bóng người trên tầng thượng. Tim tôi muốn ngừng đập ngay lúc đó. Trấn tĩnh và nhìn kĩ lại thì đúng là có một người đang ở trên ấy. Một con ma ư?
    Nó nhảy xuống
    Tôi chạy lại phía đó. Một người phụ nữa nằm dài trên sàn bê tông. Toàn thân cô ấy đẫm máu và 2 chân xoắn theo hướng rất lạ. Một vài người tựa ở lan can nhòm ngó nhưng chẳng ai gọi cứu thương
    Tôi vội vã gọi 911. Vài phút sau xe cấp cứu tới và đưa cô ấy đi
    Ngày hôm sau tôi được thông báo rằng cô ấy bị thương nặng nhưng vẫn còn sống. Tôi rất vui[/SPOIL]

    Truyện 3
    [SPOIL]Hôm qua tôi đã tổ chức tiệc sinh nhật tại nhà
    Trong suốt bữa tiệc, tôi đã chụp rất nhiều ảnh. Nhưng sau khi xem lại tất cả chúng, tôi đã phát hiện ra một tấm ảnh kì lạ.
    Tấm ảnh chụp bạn bè tôi, phía sau là tủ quần áo, cánh cửa tủ hé mở, một gương mặt nhợt nhạt. Một người phụ nữ với cái miệng đỏ lòm đang lén nhìn qua khe hở. Bà ta trừng trừng nhìn thẳng vào tôi.
    Tôi đã rất hoảng sợ và gọi cho một nhà ngoại cảm để nhờ kiểm tra. Tuy nhiên sau khi kiểm tra kĩ lưỡng, ông ấy nói: "Không có năng lượng tâm linh nào phát ra từ tấm ảnh. Đây không phải là một hình ảnh ma quái"
    Tạ ơn chúa, tôi thở phào nhẹ nhõm[/SPOIL]

    Truyện 4
    [SPOIL]Một cô gái trẻ đẹp một ngày nọ phải ở nhà một mình cùng với con chó nhà thân cận. Lúc này trời đã tối, và trên bản tin thời sự nhà chức trách đang ra thông báo về một tên sát nhân đang lẩn khuất trong khu vực dân cư mà cô đang sống. Tối hôm đó, cô gái cẩn thận khóa chặt mọi cửa nẻo, từ cửa chính đến cửa sổ, duy chỉ có ô cửa nhỏ dưới tầng hầm là chưa đóng. " Thôi chắc không sao đâu, cửa đó nhỏ quá mà", cô bèn để nó như vậy, chỉ khóa cánh cửa dẫn xuống tầng hầm và đi thẳng lên phòng ngủ.....Như mọi hôm, con chó trung thành lại rúc vào dưới giường , bảo vệ cô qua đêm.....

    Trong đêm đen tĩnh mịch, cô chợt tỉnh giấc bởi tiếng nước nhỏ giọt vọng lại từ phía nhà tắm. Nửa mê nửa tỉnh, cũng chả muốn phải xuống giường để khóa vòi nước mà mất đi giấc ngủ ngon, như thói quen, cô bất giác đưa tay xuống rờ vào đầu con chó cưng, cảm nhận cái liếm ấm áp thường lệ của nó rồi an tâm ngủ tiếp..... Nhưng lại một lần nữa cô tỉnh giấc vì tiếng nước rỉ rả khó chịu đó, và lại đưa tay xuống giường, con chó vẫn ở đấy, liếm bàn tay cô chủ . Cô cảm thấy và tiếp tục yên giấc......

    Trằn trọc, khó ngủ vì tiếng nước rỉ rả phiền toái lúc giữa đêm ngon giấc, cô mệt mỏi bước xuống giường, uể oải và thầm bực tức lê bước về phía nhà tắm. Càng tới gần nhà tắm, tiếng nước nhỏ giọt càng trở nên rõ ràng. Cô chậm chạp đẩy cửa nhà tắm, lúc này tối như mực, cô bèn bật đèn lên.....

    Chào đón cô gái là một cảnh tượng man rợ, xác con chó cưng bị treo lủng lẳng trên cái vòi nước, máu rỉ ra từ vết cắt trên cổ chú chó nhỏ từng giọt, từng giọt xuống bồn tắm đỏ thẫm

    Hoảng loạn, nhưng cô chợt nhận ra trong gương có gì đó rất lạ. Cô gái liền quay ra đằng sau, và nhận ra một dòng chữ viết bằng máu ở trên bức tường phòng tắm :

    " Con người cũng biết liếm tay đấy......"[/SPOIL]

    Truyện 5
    [SPOIL]
    Chiều hôm đó tôi tới thị trấn mà mình phải đến công tác.
    Tôi chọn một nhà trọ cũ vì hiện giờ tôi không có nhiều tiền.
    Nhà trọ chẳng có ai thuê ngoài tôi và đôi vợ chồng chủ, tất cả phòng đều trống.
    Đêm đó, tôi giật mình vì âm thanh ở phòng bên cạnh.
    Tôi ra hành lang, nhìn trộm vào lỗ khóa của phòng đó.
    Tôi thấy một cô gái thật đẹp.
    Hôm sau tôi lại giật mình vì âm thanh đó.
    Tôi lại nhìn qua lỗ khóa, nhưng có lẽ nó đã bị dán kín, tôi chỉ nhìn thấy một màu đỏ.
    Sáng hôm sau tôi trả phòng, nhà trọ vẫn vắng như lần đầu tôi đến.
    Ông chủ nhà trọ thở dài, vì nếu con ông còn sống cũng bằng tuổi tôi.
    Tôi giật mình nhìn lên tấm ảnh gia đình.
    Cô gái thật đẹp nhưng một bên mắt là màu đỏ.[/SPOIL]

    Truyện 6
    [SPOIL]Những chiếc quan tài thường có 1 cái lỗ trên nắp, nối với 1 cái ống đồng dài 6 feet (cỡ mét tám) và 1 cái chuông. Cái ống dùng để đưa không khí vào quan tài đề phòng người bị chôn chưa thực sự chết. Harold, người đào huyệt ở nghĩa trang Oakdale, một lần nghe thấy tiếng chuông, ông đi kiểm tra xem liệu đó có phải là trò đùa của bọn trẻ hay không. Cũng có đôi lần nguyên nhân là do những cơn gió. Lần này thì cả 2 nguyên nhân đó đều sai. 1 giọng nói từ phía dưới quan tài vang lên cầu xin, chứng minh rằng mình còn sống để được đào lên.

    “Cô là Sarah O’Bannon?” “Vâng!”, giọng nói xác nhận.

    “Cô sinh vào ngày 17 tháng 11 năm 1827?”

    “Vâng!”

    “Bia mộ của cô khắc rằng cô chết vào ngày 19 tháng 2?”

    “Không, tôi còn sống, đó là sự hiểu lầm! Xin ông đào tôi lên, giải thoát tôi khỏi cái quan tài này!”

    “Tôi thực sự xin lỗi, thưa cô” Harold nói, chân dẫm lên cái chuông để nó không kêu nữa và ông đổ đầy đất vào cái ống đồng. “Nhưng bây giờ đã là tháng 8. Cho dù cô là gì ở dưới đó đi chăng nữa, thì cô cũng đã không còn sống, và cô sẽ không được lên đây.”[/SPOIL]
    www.creepypasta.com/sarah-obannon#.UNXwOnfZ5zs

    Truyện 7
    [SPOIL]Một trong những người bạn của tôi là một cô nàng nhiếp ảnh năng động, quyết định dành trọng 1 ngày 1 đêm ở khu rừng ngoại ô thành phố. Cô ấy muốn chụp những bức ảnh tự nhiên nhất về cuộc sống hoang dã để cho vào tập ảnh của mình. Cô không sợ việc phải ở một mình, vì trước đó cô đã có kinh nghệm tự đi cắm trại trước đó rồi.
    Cô ta dựng lều ở một bãi đất quang đãng rồi dành thời gian toàn bộ cho việc chụp ảnh. Lúc về cô ta đi rửa cuộn phim, và có 4 tấm ảnh làm cô hoảng loạn thực sự.
    Bốn tấm ảnh ấy, chụp cô lúc ngủ, vào nửa đêm, trong căn lều.[/SPOIL]

    Truyện 8
    [SPOIL]Có một đôi trai gái cùng nhau đi dạo trên bờ sông. Đột nhiên cô gái trượt chân ngã xuống sông, anh người yêu vội vàng nhảy xuống theo để cứu nhưng không cứu được. Mấy năm sau anh ta trở lại chỗ bờ sông ấy thì gặp một ông già đánh cá. Anh ta thấy mấy con cá ông già câu lên đều rất sạch sẽ, không có rong rêu liền hỏi ông ta tại sao. Ông già trả lời: "Con sông này vốn chưa bao giờ có rong rêu cả". Nghe thấy vậy anh ta liền khóc lóc thảm thiết rồi nhảy xuống sông tự tử.[/SPOIL]

    Truyện 9
    [SPOIL]- Một người nằm chết trên sa mạc, bên cạnh là mấy túi hành lý, đồ ăn, nước uống, trong tay còn cầm nửa que diêm. Hỏi người này vì sao mà chết?[/SPOIL]

    Truyện 10
    [SPOIL]Lúc tôi đang trên đường về thì ở nhà vợ tôi bị một tên trộm tấn công, may mắn thay cô ấy đã dùng con dao làm bếp đâm chết hắn. Cảnh sát nói rằng đây rõ ràng là hành vi tự vệ chính đáng. Khi tôi đến đồn đón vợ tôi về, cô ấy nói: “Nghe tiếng chuông cửa nên em cứ tưởng anh về, ai ngờ vừa mở cửa ra thì một gã bịt mặt đã xông ngay vào nhà!”
    “Chắc là em sợ lắm phải không, giờ thì ổn rồi.” Tôi vừa nói vừa ôm cô ấy vào lòng.[/SPOIL]

    Truyện 11
    [SPOIL]Đôi lúc tôi chẳng hiểu cảnh sát ngày nay làm những gì nữa, hình như họ chẳng bao giờ phá nổi một vụ án nào hết. Tôi sống trong một thành phố tệ nạn và gần đây mọi chuyện càng ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Tuần trước, gần nhà máy chỗ tôi làm việc đã xảy ra một vụ án mạng. Một phụ nữ trẻ đã bị đâm chết bởi một cái dùi đục đá, mà không phải dùi đục thông thường đâu nhé, cán của nó có hình đầu lâu xương chéo hẳn hoi! Mọi người sống trong khu đang cực kì hoảng loạn. Dù là thành phố lớn nhưng ở đâu mọi người cũng bàn tán về vụ án mạng này. Thông tin chi tiết bị cảnh sát bưng bít đến mức tối đa. Mẹ tôi đang sống cùng tôi, giờ bà rất sợ ra ngoài buổi tối. Tôi đã bảo mẹ yên tâm nhưng bà khăng khăng nói rằng cảnh sát sẽ chẳng bao giờ phá được vụ này đâu. Họ thậm chí còn chưa tìm được món hung khí nào để lại cơ mà, cảnh sát thời nay thật kém cỏi.[/SPOIL]

    Truyện 12
    [SPOIL]Tối qua, đứa bạn có mời tôi đến nhà dùng bữa. Khổ cái là nghe đâu dạo này nó có dính dáng đến một hội ở giáo phái quái gở gì gì ấy. Trong bữa tối, nó mang một món thịt gì đó ra mời nhưng nhất quyết không chịu nói đó là thịt gì. Lúc đầu tôi sợ vãi chưởng, cứ nghĩ khéo đấy là thịt người. Nhưng liều ăn thử một miếng thì nhẹ cả người, cái này chắc chắn không phải thịt người đâu![/SPOIL]

    Truyện 13
    [SPOIL]Tôi vừa mãn hạn tù tuần trước vì can tội đã giết 4 người. Đừng sợ, giờ tôi thấy ăn năn rất nhiều rồi. Họ cho tôi ra tù vì rằng “mọi việc đã được xử lí xong”. Bố mẹ tôi không đi làm, cả ngày họ chỉ ngồi ru rú trong nhà. Chị tôi cũng không đến trường nữa, cứ đóng cửa ngồi trong phòng nghe đài suốt. Ngày xưa lúc chưa vào tù em trai tôi lúc nào cũng chơi cùng tôi, giờ nó chỉ nằm lì trước tivi cho đến tối. Trong nhà chẳng ai thèm nói chuyện với tôi nữa, thậm chí đến bữa ăn hàng ngày tôi cũng phải tự nấu lấy. Chắc sắp tới phải đi tìm việc làm thôi.[/SPOIL]

    Truyện 14
    [SPOIL]Chào mọi người, tôi đang đi du lịch tại Băng Cốc, Thái Lan. Khách sạn rẻ tiền chỗ tôi đang ở bị dân xung quanh đồn là có nhiều ma, nhưng các bạn biết dân Thái mê tín thế nào rồi đấy. Tuy thế tối qua tôi đã gặp một chuyện rất đáng sợ. Sau khi tắm xong, lúc tôi đang sấy tóc thì đột nhiên trên màn hình tivi hiện ra mặt một bà già da trắng bệch nhìn rất kinh khủng. Bị giật mình nên tôi đã đánh rơi máy sấy vào trong bồn tắm làm hệ thống điện phòng tôi bị chập cháy tắt hết. Cũng may nhờ ánh sáng từ tivi nên tôi vẫn mặc được đồ và vội chạy xuống nhà xem sao. Hóa ra vụ chập đã làm cả khách sạn mất điện, viên quản lý có vẻ rất bực vì chuyện này.[/SPOIL]

    Truyện 15
    [SPOIL]Hồi tôi mới 6 tuổi, có một lần con em gái tôi cứ khóc mãi không chịu nín. Tiếng khóc của nó làm tôi bực không chịu nối nên tôi đã giết nó và quăng xác xuống giếng.
    Ngày kế tiếp, khi tôi nhòm xuống giếng, xác con bé đã biến mất.
    Năm tôi 12 tuổi, tôi đã cãi nhau to với đứa bạn thân vì một chuyện vớ vẩn, nó làm tôi cáu không chịu nổi nên tôi đã giết nó và quăng xác xuống giếng.
    Ngày hôm sau, tôi quay lại cái giếng và thấy xác thằng bạn đã biến mất.
    Tôi 18 tuổi, bạn gái tôi mang bầu. Vì không muốn chịu trách nhiệm nên tôi cũng giết ả và quăng xác xuống giếng.
    Ngày hôm sau, tôi quay về giếng và như mọi lần, xác cô ta biến mất.
    24 tuổi, lão chủ ở chỗ tôi làm việc luôn trù dập tôi. Lão khiến tôi không thể nhịn được nữa nên tôi giết lão và quăng xác xuống giếng.
    Hôm sau tôi kiểm tra cái giếng, xác lão cũng biến mất.
    Năm tôi 30 tuổi, mẹ tôi bị ốm nằm liệt giường. Tôi chẳng muốn chăm sóc bà ấy lâu hơn nữa nên tôi giết mẹ và quăng xuống giếng.
    Ngày hôm sau, tôi quay lại giếng, cái xác vẫn ở đó. Những ngày sau đó tôi quay lại kiểm tra nhưng xác mẹ tôi không biến mất.
    Tại sao?[/SPOIL]

    Truyện 16
    [SPOIL]Đêm qua đang đi bộ về nhà thì tự nhiên tôi đau bụng không chịu nổi, thế là tôi đành chui tạm vào một nhà vệ sinh công cộng cũ kỹ bẩn thỉu nhìn rất đáng sợ. Nhà vệ sinh công cộng này nằm ở cuối một dãy phố toàn nhà bỏ hoang, nói chung là ghê lắm. Tôi mở cửa buồng vệ sinh đầu tiên và nhòm thử vào trong, trên vách buồng có dòng chữ ai đó viết bậy lên. Bên phải ghi “Nhà vệ sinh này bị ma ám” còn bên trái lại ghi “Dòng chữ này sẽ thay đổi”. Có vẻ kinh phết.
    Tôi vào ngồi lên bệ xí. Trong lúc đang đi (!), tôi bắt đầu nghĩ vơ vẩn về dòng chữ lạ. Chắc là thần hồn nát thần tính thôi, nhưng tôi vẫn quyết nhìn lại dòng chữ thêm lần nữa. Bên phải ghi “Nhà vệ sinh này bị ma ám” còn bên trái thì ghi “Dòng chữ này sẽ thay đổi”. Ờm… Nếu mấy dòng chữ không đổi tức là nhà vệ sinh này chẳng bị ma ám đâu phải không?[/SPOIL]

    Truyện 17
    [SPOIL]Có một vị kỹ sư đến Nam Cực công tác sau khi suýt chết cũng đã an toàn trở về nhà. Khi đến bữa, người vợ dọn ra một món thịt có mùi vị rất lạ, ông ta liền hỏi vợ đấy là thịt gì? Vợ nói là thịt chim cánh cụt. Ông ta nghe thấy vậy liền lấy ngay cái dĩa đang cầm trên tay đâm vào cổ mình. Tại sao ?[/SPOIL]
    Nguồn Voz


  • #2
    Super Moderator Avatar của Điêu Thuyền
    Tham gia ngày
    Dec 2012
    Bài gửi
    618

    Level: 31 [?]
    Experience: 356.430
    Next Level: 369.628

    Thanks
    18
    Thanked 18 Times in 17 Posts
    Mọi chuyện bắt đầu khi tôi tìm thấy mẩu giấy đó .Tôi tìm thấy nó ở dưới đáy 1 trong những cái hộp chuyển nhà của tôi , nó có dòng chữ : "XIN CHÀO , LÀM ƠN TRẢ LỜI!"
    Tôi không biết mảnh giấy này đã nằm ở đây được bao lâu nữa vì tôi đã để quên cái hộp dưới tầng hầm kể từ khi tôi mới chuyển đến . Tôi bỏ qua nó , coi như không có chuyện gì xảy ra cho đến buổi sáng hôm sau , khi tôi mở cái máy làm cafe của mình thì ở bên trong có 1 tờ giấy ướt có dòng chữ : "LÀM ƠN TRẢ LỜI , CỨU TÔI VỚI!" Lúc đó , tôi vẫn nghĩ đó chỉ là 1 trò đùa của 1 trong đám bạn của tôi bởi vì ms chỉ lúc trước khi pha cafe tôi không thấy gì trong đó cả .
    Nhưng sau đó tôi bắt đầu tìm thấy nhiều mẩu giấy , dưới miếng di chuột , dưới bàn máy tính ,ở trong cuộn giấy vệ sinh , dưới cái đầu DVD .... ở những chỗ mà sẽ không ai nghĩ đến , ở những chỗ mà sẽ không ai tìm kiếm cả và sẽ rất ngu ngốc khi để lại 1 thông điệp ở những chỗ đó . Nhưng chúng vẫn liên tục xuất hiện , chỉ vs 1 nội dung lặp đi lặp lại : Cầu xin tôi cứu giúp .
    Cho đến 1 ngày , tôi ngán ngẩm vs trò đùa này và quyết định viết lại vào phía sau 1 mẩu giấy được đặt trong máy giặt của tôi : Xin chào , tôi đang trả lời bạn đây , xin hãy giải thích tình huống của bạn ? Tôi đặt mẩu giấy vào máy giặt và đi vào phòng vệ sinh . Ngay khi bước ra tôi lập tức nhận thấy tôi đã có "thư" trả lời ở trên bàn phòng khách . Nó viết : CẢM ƠN , TÔI ĐANG BỊ GIAM GIỮ! . Tôi tiếp tục ghi vào đằng sau tờ giấy :"Anh bị giam giữ ở đâu ? Làm sao anh có thể liên tục gửi giấy cho tôi ? Chần chừ 1 lúc tôi quyết định đặt nó đằng sau di-văng và núp ở sau cánh cửa chờ xem ai sẽ xuất hiện . Tôi ngồi chờ như 1 thằng ngốc trong 3 tiếng đồng hồ nhưng không có ai xuất hiện và trong suốt ngày hôm đó tôi không nhận được mẩu giấy nào khác nữa .
    Ngày hôm sau , khi tôi kiểm tra hòm thư , tờ giấy lại xuất hiện :"TÔI BỊ KẸT Ở CHIỀU KHÔNG GIAN 2D Ở DƯỚI ANH" . Tôi bực mình ghi viết vào tờ giấy : "Cho dù là ai đi nữa thì trò đùa này cteo hay chút nào cả , để tao yên "
    Ngày hôm sau , tôi nghiên cứu về the second Dimension(chiều không gian 2D) mà tớ giấy nhắc đến . Tôi đọc được những dòng sau : Chiều không gian thứ nhất là 1 điểm được xác định trong vũ trụ . Chiều không gian thứ 2 ( dòng này được gạch chân ) là những thứ có chiều cao và rộng trong khi không gian thứ 3 có thêm chiều dài .Chiều không gian thứ 4 có thêm thời gian và thứ 5 là quá khứ : là những thời điểm đã từng xảy ra trôi nổi trong dòng thời gian . Tôi ngẫm nghĩ và ghi vào mẩu giấy : "Sao anh có thể đọc được mảnh giấy này nếu anh ở chiều không gian thứ 2 ? thậm chí anh còn không tồn tại " rồi để nó vào trong ngắn kéo .
    Câu trả lời của tôi đến vào sáng hôm sau , khi tôi đang chuẩn bị tắm : "CHỮ VIẾT LÀ 2D .KHẲ NĂNG NHÌN LÀ 2D . 2 THỨ THUỘC VỀ 2D CÓ THỂ SỬ DỤNG ĐƯỢC "
    Nhưng chừng đó thông tin là chưa đủ để tôi có thể giúp được anh ta - cho dù đó có là ai hay cái gì đi chăng nữa . Tôi viết tiếp :" Làm thế nào để tôi giúp được anh " vào mẩu giấy vào xả nó xuống toilet .
    "LÀM CHO TÔI THÀNH 3D" thông điệp tiếp theo được tôi đón nhận ở trong 1 thanh sô cô la chưa bóc ra . Làm thế quái nào tớ giấy lại ở trong 1 thanh sô cô la chưa bóc ra được ? Nhưng tôi tự nhủ chắc có lẽ chỉ là 1 chương trình TV thực tế , đến phút cuối sẽ xuất hiện camera và bọn họ sẽ cười vào mặt mình . Tôi chỉ ghi lại "BẰNG CÁCH NÀO???" . Tôi vẫn nhớ chỗ tôi để mảnh giấy bởi vì sau đó 1 thời gian dài tôi không nhận được thứ gì khác nữa . Tôi để nó bên trong vết rạn của cái tủ gương = gỗ của tôi và sau đó nửa năm , tôi không còn nhận được thông điệp nào nữa .
    1 buổi sáng nọ , chuẩn bị đi làm , tôi vào phòng và chỉn chu quần áo trong gương , vẫn chính cái gương đó mặc dù bây h tôi đã chuyển nó sang hướng đối diện . Bỗng tôi để ý thấy 1 vật gì vuông vuông ở trên tường khi nhìn vào gương , quay lưng lại nhìn bức tường tôi rất kinh ngạc khi không thấy gì , quay vào gương thì vẫn thấy . Tôi kéo từ từ cái tủ gương lại gần , cho đến khi tôi có thể nhìn vào gương và đọc đước mẩu giấy qua vai tôi : " LÀM CHO MÀY THÀNH 2D"
    Tôi kinh hoàng biến ngay khỏi ngôi nhà . Sau 1 tuần ở nhờ nhà bạn gái tôi vứt bỏ tấm gương , cái máy làm cafe , cái tủ , tất cả mọi thứ . Tôi vẫn thường hoảng sợ khi thấy bất kì mẩu giấy nào đó trên sàn nhà hoặc trong quần áo . Tôi vẫn sợ hãi là 1 ngày nào đó tôi mở 1 quyển sách ra và lại thấy những thông điệp khủng khiếp đang ám ảnh tôi .
    Đó là vào lúc 9:30 tối Chủ Nhật và tôi vừa bỏ việc. Có cả một núi giấy tờ trên bàn tôi mà tôi phải hoàn thành cho buổi sớm Thứ Hai, nhưng tôi biết là chẳng thể nào mà xong được. Tôi đã làm việc cả cuối tuần vừa rồi nên chẳng còn hơi sức đâu mà bận tâm nữa. Đằng nào thì tôi cũng chán công việc này rồi, nên tôi chẳng quan tâm lão sếp nói gì, chỉ cần có men bia mà thôi. Tôi lờ đờ bước ra khỏi cửa văn phòng, đến bãi đậu xe và đi xuống con đường tối tăm. Tôi thích thế, thật tự do. Từ lâu tôi đã quen sống một mình và làm gì tôi thích, vậy nên tôi nghĩ rốt cuộc chỉ cần tìm việc mới là mọi thứ sẽ ổn. Điều duy nhất tôi hối tiếc là đã đi bộ về trong ngày hôm đó.

    Vì có hai đường về căn hộ của tôi và một cái thì dài hơn cái kia, nên tôi thấy chẳng có lý do gì phải theo kiểu thường ngày cả; vậy nên tôi không đi theo con đường cũ. Đường về nhà bình thường là một chuỗi lê thê khốn khổ và vô hồn với hàng đống ổ gà nuốt trọn cả con đường; và tôi đi về trên con đường cũ 1 lúc, hầy, cho đến khi tôi thấy một ngả rẽ. Nó rõ ràng vẫn là con đường tôi đi về hàng ngày, nhưng giờ tôi mới nhận ra. Hơi lung túng một chúng, tôi quyết định rẽ sang đường đó để xem cho rõ và hy vọng có thứ gì mới. Nó được gọi là Đường Smiths. Đó là một con đường nhỏ và giản dị, nên tôi tưởng sẽ được dễ chịu một chút; nhưng không. Có đầy đá tảng và cây lớn ở đó, khiến nó trông như là con đường của hàng thế kỷ trước. Ở phía cuối, có một chiếc xe bán kem đã bị vứt chỏng chơ lẫn vào đám cây, và bên cạnh đó là một cái đường hầm đen như hắc ín. Không có một tí ánh sáng nào trên con đường, trừ ánh trăng le lói dẫn đường cho tôi. Tôi chả thấy sợ gì cũng chả thấy cần phải chạy đi, nhưng con đường làm tôi thấy vô cùng quen thuộc và cảm giác chẳng dễ chịu chút nào.

    Tôi vừa định quay đi về lại đường cũ thì tôi nhận ra tôi biết con đường này. Tám năm về trước, tôi có một người bạn tên là Eddie Burscough. Chúng tôi thường cùng chơi trên con đường trước mắt tôi bây giờ, nhưng nó trông khác xa với lúc tôi còn nhỏ. Khi đó tôi sống với cha mẹ, gợi cho tôi một kỷ niệm hạnh phúc; nhưng tôi mất họ khi tôi còn nhỏ và dường như tôi đã quên nhiều điều. Có thể vì thế tôi quên mất Eddie và con đường này? Tôi không chắc, nhưng tôi biết tôi phải đi kiểm tra lại.

    Cứ như thế, tâm trí tôi tràn ngập những kỷ niệm – đa số là nhìn ra ngoài cửa sổ và xem Eddie chơi. Tôi nhớ chơi đá bóng suốt cả ngày, ăn kem vào mùa hè, đạp xe dưới trời nắng mà chẳng lo ưu gì; nhưng kỷ niệm lớn nhất lại nằm trong đường hầm đó. Ngay hồi đó, trong trí nhớ của tôi, đường hầm cũng tối như thế này. Với tâm trí tuổi thơ, chúng tôi không bỏ lỡ cơ hội tạo ra trò chơi mới. “Chạy qua đường hầm”, chúng tôi gọi nó thế. Luật chơi đơn giản: mỗi đứa chúng tôi chạy qua đường hầm và thi xem ai chạy xa nhất mà không quay lại vì sợ hãi. Và có một lần… không ai biết đã chạy được bao xa. Nếu tôi nhớ không nhầm, không ai trong chúng tôi chạy tới cuối con đường cả. Sau đó không lâu tôi mất cha mẹ, tôi chuyển tới sống với người bảo hộ và không bao giờ nhìn thấy Eddie nữa. Xem tình trạng của con đường, thật may là có thể thấy cậu ta không còn sống ở đây nữa.

    Tôi đi đến đường hầm ở đằng xa cuối con đường và đứng trên rìa bóng tối. Tôi cảm thấy cần phải chạy qua đường hầm thật gấp; như một thú vui cũ. Tôi lấy điện thoại ra và soi đường dưới chân hoặc trước mặt tôi khi tôi bước vào; tôi bước vào lúc này. Chẳng có gì trong đường hầm ngoài sự im lặng và tôi nghĩ đó là thứ thôi thúc tôi tiến về phía trước. Tôi tiếp tục đi tới cho đến khi đi xa đến mức chẳng thấy gì ở cả 2 đầu đường nhưng tôi chẳng sợ gì cả. Nó dường như rất yên bình.

    Sau khi đi được khoảng 12 phút, tôi dừng lại khi có thể thấy một điểm sáng đỏ mờ ở cuối đường hầm. Tôi phải đến đó. Đó có phải là điểm cuối nơi tôi chưa từng đến? Nơi Eddie đã đến được? Tôi phải tìm ra. Tôi tiếp bước cho đến khi điểm sáng rõ ràng và trông sáng hơn nhiều. Tại đó, tôi có thể tiến gần tới nó, lê bước và thở dốc. Chợt mùi khói phả vào tôi khiến cơ thể tôi căng cứng; tôi ngừng bước. Tôi bắt đầu đi giật lùi để trở ra, để tôi có thể chạy khỏi đó. Khi đang ở giữa chừng tôi nghe tiếng ai đó thì thầm “Đến trước cậu rồi!”. Đó là Eddie. Chính Eddie, tôi có thể nói chắc. Tôi bước hướng về phía cậu ta và không thể tin vào mắt mình. Đó chính là cậu ấy, nhưng trông rất khác. Không chỉ lớn hơn, mà đáng sợ hơn. Nét mặt méo mó cùng nụ cười nhăn nhó trên gương mặt cậu ấy. Cậu ấy đứng bên một cánh cửa kim loại lớn, trông giống như gã bạo vệ to lớn ở hộp đêm. Cậu ấy nhìn tôi trong thoáng chốc, nháy mắt với tôi và thì thầm “Vào trong đi”.

    Cậu ta đi qua cánh cửa sắt. Bụng tôi nhộn nhạo, cứ như là 1 giấc mơ vậy. Khi tôi đã vào trong, cảnh vật mờ đi trong chốc lát. Khi chúng trở lại rõ ràng, tôi chắc là mắt tôi bị ảo giác. Tôi trở về căn phòng ngủ khi tôi còn giacbes trai. Đó không chỉ là 1 chỗ giống như thế, mà chính xác là phòng của tôi. Mùi, hơi ấm, ký ức tràn ngập trong tôi. Tôi mỉm cười. Đúng lúc đó Eddie quay lại nhìn tôi “Cậu có nhớ tuổi thơ cậu như thế nào không hả?” Hơi bối rối, tôi trả lời “À thì tôi nhớ một chút. Khoảng thời gian tốt đẹp”.

    “Thật sao?”
    “Nếu tôi nhớ không lầm, thì đúng vậy. Dạo chơi mùa hè, ăn kem, đá bó-“
    “Vây anh nhớ rằng mọi thứ ổn với anh, mọi thứ đều hoàn hảo sao?” Eddie gầm gừ.
    “Ý cậu là gì? Tôi nhớ những gì tôi nhớ. Không phải tất cả đều tốt, không phải vậy. Tôi nhớ cha mẹ tôi chết và tôi phải chuyển đến nơi của người giám hộ - không bao giờ trông thấy cậu nữa, cậu biến mất. Nhưng trước đó, tôi có một tuổi thơ tuyệt vơ. Thời thiếu niên của tôi cũng tuyệt vơi, và gia đình giám hộ của tôi cũng rất tốt”
    “Anh quên cha mẹ là người thế nào rồi à? Họ là kẻ tàn ác, thối tha, họ chuyên đánh anh lên bờ xuống ruộng, đá anh, đập anh, nhồi thuốc lá vào mồm anh. Anh quên hết rồi sao?”

    Tôi chợt nhận ra. Tôi đã hoàn toàn quên mất. Mọi thứ ào về trong tôi lúc này, như một đợt sóng dữ. Tất cả những nỗi đau đớn mà cha mẹ gây ra cho tội nổi lên trong bóng tối; và sau đó tôi biết, chính xác vì sao tôi quên đi tuổi thơ cảu tôi.
    “Họ chết ra sao?” Eddie nói.
    Tôi trệu trạo “Tôi, tôi không nhớ”
    “Anh nhớ gì? Nhìn vào đây, có thể chúng trông quen đấy”
    Phòng ngủ của tôi chợt thay đổi và biến thành phòng ngủ khác. Tôi chắc rằng nó cùng chung một căn nhà nhưng nó đã bị cháy thành than rồi. Tôi nhớ phòng ngủ đó, nhìn rất quen, nhưng tôi không hiểu tại sao.

    “Đó là phòng của tôi” Eddie nói “Tôi nhớ, một đêm sau khi ăn no đòn, anh đến phòng tôi và thì thầm với tôi rằng chúng ta cần làm gì đó. Chúng ta cần làm gì đó. Ngay khi chúng ta rời đi, anh quẳng một hộp diêm lên giường tôi và bảo tôi đốt căn phòng; anh bảo tôi rằng ta có thể làm nó trông giống như một tại nạn. Tôi còn quá nhỏ và ngây thơ, nên tôi đã đồng ý. Anh bảo tôi rằng nếu tôi làm chính xác thì chúng ta có thể rời khỏi đây và sống hạnh phúc với một gia đình khác; nhưng anh đã bỏ tôi lại. Anh chạy khỏi nhà mà bỏ tôi đang gào thét dưới gầm giường. Ngọn lửa lan quá nhanh; tôi gào tên anh trai tôi nhưng không ai đến. Anh không chỉ để mặc cha mẹ chúng ta chết trong đám cháy. Anh đã bỏ mặc cả tôi”

    Tôi có thể nhìn thấy sự đau đớn và buồn bã trong mắt cậu ta khi cậu ta kể cho tôi nghe toàn bộ câu chuyện. Cậu em trai của tôi không còn trông đáng sợ nữa. Tôi gục đầu vào tay tôi và khóc thống thiết. Tôi chỉ không thể tin được, tôi đã nhớ ra mọi thứ. Gia đình đã ngược đãi tôi, và em trai tôi – phần tốt đẹp duy nhất trong tuổi thơ của tôi – đều đã chết, chỉ vì tôi. Tôi quên đi tất cả khoảng thời gian đó và chỉ giữ lại kỷ niệm đẹp. Tôi có một gia đình mới, thừa hưởng mọi thứ từ cuộc sống cũ và thay đổi tên họ để bắt đầu từ đâu, không ai biết tôi đã làm gì – giới cầm quyền cho đó là một tai nạn. Tôi ngẩng đầu lên với nước mắt giàn dụa khắp mặt định nói lời xin lỗi nhưng cậu ấy đã đi. Lúc đó tôi chỉ muốn chết.

    Tôi đã cố chôn chặt quá khứ của mình để tiếp tục sống nhưng không hiệu quả. Nó sẽ tìm lại tôi sớm hoặc muộn. Tôi không xứng có một cuộc sống mới; Eddie sẽ chẳng bao giờ có. Tôi nhìn xung quanh căn phòng trống xem cậu ấy có ở đâu đây không, nhưng cậu ấy không ở đây. Chỉ có tôi với dòng nước mắt. Tôi bước tới và mở cánh cửa kim loại lớn; và một luồng sáng chói lùa đưa tôi trở lại đầu đường Smiths. Tôi liếc nhìn con đường và nó vẫn hoàn toàn giống như lúc tôi còn nhỏ. Trừ một điều căn nhà cuối phố đã cháy ra tro. Tôi quay đi và rời khỏi con đường, tôi không nghĩ là tôi sẽ trở lại lần nữa; nhưng tôi đã nhớ ra tất cả và tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình. Tôi chỉ ước có thể nói chuyện với đứa em bé bỏng của tôi một lần nữa.
    Lần sửa cuối bởi Điêu Thuyền; 12-27-2012 lúc 02:02 PM

  • #3
    Blue is the Colour Avatar của mozart_nht
    Tham gia ngày
    Sep 2010
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gửi
    986

    Level: 38 [?]
    Experience: 1.380.805
    Next Level: 1.460.206

    Thanks
    28
    Thanked 13 Times in 8 Posts
    đọc mấy cái này thốn luôn

  • #4
    Super Moderator Avatar của Điêu Thuyền
    Tham gia ngày
    Dec 2012
    Bài gửi
    618

    Level: 31 [?]
    Experience: 356.430
    Next Level: 369.628

    Thanks
    18
    Thanked 18 Times in 17 Posts
    Áo Choàng Tắm Màu Đỏ
    Cô gái trẻ người Nhật đi du lịch đến Đài Loan. Cô quyết định chọn 1 cái khách sạn loại rẻ cho tiết kiệm. Khi bước vào phòng & bắt đầu dỡ đồ, cô nhớ ra là tiếp tân đã đưa cho cô phòng số 66, trên tầng 6. Tự dưng thấy lạnh dọc sống lưng. Vì kết hợp lại, ta có 666 (số xui).

    Trong khi đang sắp xếp đồ đạc, cô nghe thấy tiếng gõ cửa, nhưng khi mở thì chẳng thấy ai cả. Cô nhìn quanh quất mà cũng chẳng thấy ai ở hành lang. Chắc là tưởng tượng thôi, cô tự nhủ, rồi rồi đóng cửa & quay lại làm việc.

    Bỗng nhiên, tiếng gõ cửa lại xuất hiện. Lần này mở cửa thì cô gái thấy 1 người phụ nữ mặc áo choàng tắm màu đỏ đứng bên ngoài. Người đó đang khóc lóc và đôi vai run bần bật. Cô ta kể rằng mình lỡ tay khóa trái cửa nên không vào được phòng. Cô ta còn nói mình đang cãi nhau với chồng nên rất chán đời và chỉ muốn chết thôi.

    Cô gái cảm thấy tội nghiệp nên tình nguyện chạy xuống bàn lễ tân hỏi xin chìa khóa dự phòng cho người phụ nữ lạ mặt này. Tuy nhiên, đi thang máy xuống tầng, cô không thể tìm ra nổi nhân viên nào.

    Cô đành nhấn cái chuông trên bàn và đợi. Vài phút sau, có 1 tiếp tân xuất hiện, giờ cô mới hỏi xin được chìa khóa dự phòng cho người phụ nữ trong bộ áo choàng tắm đỏ.

    Tiếp tân: “Người phụ nữ trong áo choàng tắm đỏ? … Người nào nhỉ?”

    Cô gái: “Ồ, cô này là người lạ, cô đã đến phòng tôi vì bị khóa bên ngoài.”

    Tiếp tân: “Cô nói gì lạ vậy? Hôm nay chúng tôi chỉ có 1 khách trên tầng 6 và đó là cô!”

    Cô gái: “Sao lại thế được! Anh có thể lên kiểm tra lại không?”

    Tiếp tân: “À, tôi hiểu rồi…. Chắc cô sẽ không tin, nhưng chuyện này là thật đấy. Từng có 1 bi kịch khủng khiếp xảy ra. Mấy năm trước, 1 người phụ nữ từng sống ở đây. Cô ta ở ngay trong phòng 66, tầng 6. Chính là cái phòng cô đang ở. Vợ chồng cô tan vỡ, sau đó cô ta tìm cách tự tử. Thế nhưng, trong cơn điên loạn, cô ta muốn tất cả người trong khách sạn phải xuống mồ cùng với mình. Rồi, cô ta mặc cho mình 1 cái áo choàng tắm màu trắng, vớ 1 khẩu súng ngắn, xuống từng tầng để bắn người. Cực kì nhiều máu vương vãi khắp mọi nơi. Kinh lắm. Cô ta đã trở nên mất trí, máu nhiều đến nỗi áo trắng bị nhuộm thành đỏ. Từ ngày đó đến giờ, bất cứ khách nào thuê phòng đó đều phản ánh chuyện nhìn thấy 1 người phụ nữ mặc áo choàng tắm màu đỏ.

    Cô gái nghe xong không thốt nên lời.

    Người tiếp tân vừa mỉm cười vừa quay lưng bỏ đi, đồng thời chỉ tay vào vết bẩn màu đỏ loang lổ trên bụng mình:
    “Nhìn đi...! Cô ta đã bắn tôi vào chỗ này này!”
    Giấc mơ lạ
    Một cặp vợ chồng mới cưới sống hạnh phúc trong ngôi nhà nọ,nhưng 1 tháng trở lại đây, ngày này qua ngày khác, anh chồng mơ thấy một giấc mơ lạ, thậm chí anh ta còn ko chắc đó là mơ hay thật.
    Giấc mơ dc kể lại như sau : Đầu tiên,a ta đột ngột thức dậy lúc nửa đêm,sau đó a ta nhìn thấy 1 người đàn ông bám trên trần nhà.Cái cách hắn ta xuất hiện cũng bí ẩn như hành tung của hắn ta vậy! Hắn chỉ sử dụng đầu mình để tìm kiếm,nhìn thẳng vào mắt a và nói "Ngươi sống đủ lâu rồi phải k,giờ hãy thử đổi đến chỗ bọn ta nhé"
    Kể từ đó ,mỗi buổi sáng của vs vợ chồng a ta lại bắt đầu bằng câu nói "Đêm qua a lại mơ thấy nó". Và vì chuyện này diễn ra trong thời gian dài, k hôm nào k vậy, người vợ bắt đầu lo lắng cho anh ta, cho đến một hôm người chồng thức dậy và chỉ nói "buổi sáng tốt lành em yêu". Người vợ thực sự ngạc nhiên và hỏi anh ta "đêm qua a k mơ thấy nó nữa à" . Người chồng trả lời "Em đang nói về chuyện quái quỷ gì vậy ?"
    Đói
    Tôi đang trên đường về nhà sau bữa tiệc sinh nhật của một người bạn, lúc đó trời đã rất tối.
    Bữa tiệc rất dở vì thế tôi chẳng động đến món nào.
    "Cứu với!"- Tôi nghe một tiếng kêu từ một ngôi nhà gần đó.
    Tôi lập tức chạy đến và thấy có một bóng đen đang ngồi ở trước cửa một ngôi nhà.
    "Anh có sao không?"
    "Vâng...tôi đang rất đói"-người đó trả lời với giọng run run.
    Người đó từ từ quay lại.
    "Cám ơn anh!"
    hai người đàn ông và một cô gái đang đi trong một khu rừng vắng, hai người đàn ông. ai cũng mong giết người còn lại để được ở riêng với cô gái nhưng lại không muốn cho cô gái biết. đêm đến, họ cùng đốt lừa. và cùng quay quần quanh đống lửa thức canh thú dữ, một người chợt nghe thấy tiếng động lạ, anh nghĩ đó có lẽ là thú rừng, và anh chợt nảy ra một ý. sáng hôm sau, một người đàn ông đã biến mất, trên chỗ anh ta nằm đêm hôm trước, có một ích lông thú, máu, và đặc biệt là một miếng thịt còn rớt lại. họ đi tìm khắp nơi, cuối cùng cũng thấy xác người đàn ông xấu số nọ, anh ta có vẻ như đã bị ... ăn sống!

    anh nhìn qua cô gái, cô gái nói :" có lẽ anh ấy bị thú dữ ăn thịt! chúng ta cần nhanh chóng rời khỏi đây ngay!". họ cùng rời khỏi khu rừng, và họ gặp một người đàn ông, người này cho biết, có một con gấu lớn đang lởn vởn trong khu vực này, thú rừng có vẻ sợ con gấu ấy nên bỏ đi đâu hết, càng khẳng định cho họ rằng người kia đã bị gấu xơi tái. chàng trai tự nhủ :" tôi chỉ muốn dọa cho anh bỏ chạy thôi, không có ý hại anh đâu! chỉ là anh xui xẻo thôi!"

    cô gái và chàng trai vội rời khỏi, người đàn ông kia thì thầm :"không nên đốt lửa, nó không dám lại gần ngọn lửa quá 5 mét! nó cũng có vẻ không khoái ăn thịt sống, nên dùng cái gì để bẫy nó đây?"
    Lần sửa cuối bởi Điêu Thuyền; 12-28-2012 lúc 11:19 AM

  • #5
    Super Moderator Avatar của Điêu Thuyền
    Tham gia ngày
    Dec 2012
    Bài gửi
    618

    Level: 31 [?]
    Experience: 356.430
    Next Level: 369.628

    Thanks
    18
    Thanked 18 Times in 17 Posts
    Chuyến nhờ xe về nhà
    Đó là một buổi chiều bình thường tại trung tâm mua sắm đông đúc, người phụ nữ nọ, hân hoan đẩy chiếc xe đầy hàng của mình ra khỏi cổng sau khi đã kết thúc một buổi hàng chen chúc mệt nhọc. Chậm rãi tiến đến chiếc xe thùng nhỏ của mình, cô mở cốp xe và xếp từng gói hàng vào thùng sau, cuối cùng là cẩn thận khóa lại ......Và đó cũng là lúc cô nhận ra một bà lão đã đứng gần mình tự lúc nào.

    Bà lão nhẹ nhàng nhờ vả : "Quý cô , cô có thể rộng lòng mà cho già này đi nhờ xe một quãng về nhà được không . Tôi không có một chiếc xe và tôi mệt phải đi bộ cả ngày nay rồi.... ". Động lòng, người phụ nữ đồng ý, mở cửa mời cụ bà lên xe cùng một thái độ niềm nở.

    Nhưng khi cô đang chuẩn bị mở cửa xe và ngồi vào ghế lái của mình, một cảm giác bất an đột nhiên xuất hiện....Có cái gì đó không đúng.....Nên cô giả vờ mở bóp, và nói lớn rằng:

    " Khỉ thật, con không thấy thẻ tín dụng của mình đâu cả, chắc là lại để quên rồi. Để con đi hỏi nhân viên xem có ai thấy không đã. "

    Bà lão từ tốn đáp lời :

    " Vậy thì ta sẽ chờ con vậy......"

    Người phụ nữ liền bước nhanh khỏi bãi xe. Một lúc sau, cô tìm thấy một nhân viên bảo vệ và kể lại tình huống của mình, thế là cả hai cùng quyết địng quay lại chiếc xe đó. Nhưng cánh cửa phía ghế hành khách đã mở toang.......bà già ấy đã biến mất. Chỉ để lại trên ghế chiếc túi giấy mua hàng mà bà đã mang khi nãy.....

    Và trong đó bao gồm một chiếc váy, một bộ tóc giả, camera quay phim, vài cuộn băng dính cùng một con dao phay cỡ lớn.

    Creepy về simpsons family (dead bart)

    Chắc ai cũng biết tới serie phim hoạt hình simpsons family nổi tiếng trên cartoon network ( theo bản gốc, em còn chưa coi cái này bao giờ ), bạn có biết tại sao Fox lại tính các tập phim kỳ lạ như vậy không (nhảy tập). Họ không muốn đếm một số tập trong serie, làm cho số lượng các tập phim không phù hợp. Lý do cho điều này là một tập phim bị mất từ ​​season 1.
    Tìm thông tin chi tiết về tập phim mất tích này là rất khó khăn, không có một ai trong những người làm việc trong chương trình đó thích nói về nó. Từ những gì tôi biết, tập bị mất được viết hoàn toàn bởi Matt Groening. Trong quá trình sản xuất season đầu tiên, Matt bắt đầu hành động một cách kỳ lạ. Ông trở nên trầm tính, giống như một người thần kinh và bệnh tật. Nếu bạn nhắc đến việc này và tập phim này đến các thành viên làm việc vào lúc đó, họ sẽ rất tức giận, và cấm bạn không bao giờ được đề cập đến nó đến Matt. Số sản xuất của tập phim là 7G44, tiêu đề là Dead Bart.
    Ngoài việc nổi giận, nếu bạn đề cập đến tập phim này với bất cứ người nào trong những thành viên làm phim lúc ấy, họ sẽ làm mọi thứ để ngăn cản bạn giao tiếp với Matt. Và để nói chuyện được với ông ấy, trong một buổi sự kiện fan hâm mộ, tôi đã đi theo sau ông ấy khi ông đang nói chuyện với đám đông, và cuối cùng tôi đã có một cơ hội để giao tiếp với ông ấy khi ông rời khỏi tòa nhà. Ông ấy không có vẻ tức giận khi tôi đi theo, có vẻ như đây là hiện tượng rất bình thường khi đến bất kì buổi họp fan nào.Nhưng, khi tôi đề cập đến tập phim bị mất, màu sắc trên khuôn mặt ông ấy bắt đầu thay đổi, từng nếp nhăn trên khuôn mặt ông co rúm lại và bắt đầu run rẩy và có vẻ như nước mắt từ khóe mắt ông sắp trào ra ngoài. Ông lấy một mảnh giấy, viết một cái gì đó vào nó, và đưa nó cho tôi. Ông xin tôi không bao giờ đề cập đến tập phim đó một lần nữa.
    Mảnh giấy đó có một địa chỉ trang web, tôi sẽ không nói nó là cái gì, các bạn sẽ thấy ngay thôi. Tôi đã nhập địa chỉ web vào trình duyệt của tôi, và tôi đi đến một trang web có nền chỉ toàn một màu đen, chỉ có duy nhất một dòng kí tự màu vàng, đó là một liên kết download. Tôi nhấp vào nó, và tập tin bắt đầu tải về. Khi tập tin được tải về, máy tính của tôi phát điên, nó là virus tồi tệ nhất mà tôi từng gặp. Hệ thống không làm việc, tôi phải khởi động lại toàn bộ hệ thống. Trước khi làm điều này, tôi đã sao chép các tập tin vào một đĩa CD. Tôi đã mở nó sau khi cài đặt lại hệ thống, và như tôi nghĩ, có một tập phim The Simpsons trên nó.
    Tập phim bắt đầu giống như bất kỳ tập phim khác, nhưng đã có hình ảnh động chất lượng rất kém. Act 1 khá bình thường, nhưng các nhân vật có vẻ khác thường hơn các tập khác. Homer có vẻ giận dữ hơn, Marge dường như rất chán nản, Lisa dường như đang lo lắng, Bart dường như rất tức giận và thù hận.
    Tập phim nói về việc Simpsons đi trên một chuyến máy bay, ở gần cuối của Act đầu tiên, chiếc máy bay đã cất cánh. Bart đi xung quanh chiếc máy bay, như bạn đoán. Tuy nhiên, khi máy bay lên khỏi mặt đất khoảng 50 feet, Bart đã phá vỡ một cửa sổ trên máy bay và bị hút ra bên ngoài.
    Vào lúc bắt đầu của loạt serie này, Matt đã có một ý tưởng rằng phong cách hoạt hình của thế giới Simpsons đại diện cho cuộc sống, và cái chết biến những thứ trong phim trở nên thực tế hơn.Và nó đã được ông áp dụng trong tập này. Những hình ảnh của xác chết Bart rất khó nhận ra, họ tận dụng triệt để lợi thế của một xác chết để vẽ nên một hình ảnh chân thực nhất.
    Act 1 đã kết thúc với cảnh xác chết Bart. Khi Act 2 bắt đầu, Homer, Marge và Lisa đang ngồi tại bàn của họ và khóc. Họ khóc liên tục,càng lúc đau đớn hơn, và có vẻ thực tế hơn, nó thực chất hơn rất nhiều so với suy nghĩ của bạn về một bộ phim hoạt hình.
    Các hình ảnh động bắt đầu bị hư hỏng đi khi họ khóc, và bạn có thể nghe thấy tiếng thì thầm trong nền. Toàn bộ Act 2 chỉ có một hành động duy nhất của các nhân vật, đó là khóc.
    Act 3 được bắt đầu với một tiêu đề "một năm trôi qua". Homer, Marge và Lisa gần như đã trở thành một bộ xương khô gầy mọp, và họ vẫn ngồi ở bàn. Không có dấu hiệu của Maggie hoặc các con vật nuôi.
    Họ quyết định đến thăm mộ của Bart. Springfield đã hoàn toàn trở thành một nơi hoang vu, và khi họ đi đến nghĩa trang, các ngôi nhà đã gần như đổ nát hết. Giống như khu vực đó đã bị bỏ hoang. Khi họ đến ngôi mộ, cơ thể Bart vẫn nằm trước ngôi mộ của mình, tư thế y hệt như lúc cuối Act 1.
    Gia đình lại bắt đầu khóc. Cuối cùng họ cũng dừng lại, và chỉ nhìn chằm chằm vào cơ thể của Bart. Chiếc máy ảnh zoom lớn khuôn mặt của Homer. Theo bản tóm tắt, Homer nói với một trò đùa tại phần này, nhưng nó không phải là âm thanh trong phiên bản tôi thấy, bạn không thể nói những gì Homer nói. Theo tóm tắt của tập này, lúc này Homer sẽ nói một trò đùa, nhưng khi tôi coi thì nó lại không hề là âm thanh của một trò đùa, nó không phải là một trò đùa và bạn không thể nghe những gì Homer nói.
    Camera lại zoom nhỏ trở lại để tập phim chuẩn bị kết thúc. Nhưng, khi tập phim zoom nhỏ lại, xung quanh các bia mộ xung quanh lại có tên của tất cả khách mời trong serie simpsons ở trên chúng. Một số chưa được biết đến vào năm 1989, một số còn chưa xuất hiện trong chương trình.Tất cả bọn họ đều có ngày chết trên bia mộ. Đối với những vị khách mời đã chết hoặc gần đây sẽ chết, những ngày tháng họ chết sẽ được ghi trên bia mộ.
    Bạn có thể cố gắng sử dụng các ngôi mộ để dự đoán cái chết của những khách mời Simpsons, nhưng có điều kỳ lạ về hầu hết những vị khách mời chưa chết. Tất cả cái chết của họ được liệt kê gần như cùng một ngày.
    //
    Đối với tôi thì đoạn phim này cũng không có gì là ghê gớm lắm, nhưng với số lượng tìm tòi và search trên mạng, tôi cảm thấy cần phải lưu trữ đoạn phim này, hãy tìm trên mạng vs key "KL simpons", nếu may mắn, bạn có thể tìm thấy đoạn clip này
    Upstairs (Trên lầu)

    Khi còn nhỏ tôi sống trong 1 căn nhà thuê 2 tầng.Ba mẹ tôi đều đi làm cho nên tôi thường ở nhà 1 mình mỗi khi tan trường

    Vào 1 buổi chiều khi tôi về nhà và thấy căn nhà vẫn còn tối

    Tôi gọi,"mẹ ơi?" và tôi nghe giọng trả lời "gì vậy?" ở trên lầu

    tôi gọi mẹ một lần nữa,và lại nghe tiếng trả lời "gì vậy?"

    tôi cảm giác như đó là mẹ tôi đang trả lời vì vậy tôi liền chạy lên lầu

    Khi lên lầu một,tôi liền gọi mẹ một lần nữa và tiếng trả lời "gì vậy" phát ra từ căn phòng xa nhất

    Tôi bắt đầu cảm thấy hơi sợ,nhưng có một cái gì đó thôi thúc tôi gặp mẹ,nên tôi bắt đầu tiến lại căn phòng
    Nhưng vào lúc đó tôi nghe tiếng cửa chính ở dưới lầu mở ra và mẹ tôi bước vào,mang theo rất nhiều túi đồ

    "con trai,con có nhà không" mẹ tôi gọi với giọng rất vui vẻ

    Nghe tiếng của mẹ khiến tôi cảm thấy vui hơn,tôi quay lại và chạy xuống lầu .Nhưng trước khi xuống tôi liếc nhanh qua căn phòng

    Khi tôi đứng nhìn ở đầu cầu thang,cảnh cửa căn phòng từ từ mở ra

    Trong một khoảng thời gian ngắn tôi cảm thấy có một cái gì đó lạ đang xảy ra

    Một khuôn mặt nhợt nhạt,đang nhìn chằm chằm vào tôi
    Lần sửa cuối bởi Điêu Thuyền; 12-28-2012 lúc 06:08 PM

  • #6
    Super Moderator Avatar của Điêu Thuyền
    Tham gia ngày
    Dec 2012
    Bài gửi
    618

    Level: 31 [?]
    Experience: 356.430
    Next Level: 369.628

    Thanks
    18
    Thanked 18 Times in 17 Posts
    One More for The Orphan

    Một trại mồ côi nhỏ,trong một ngôi làng nhỏ ở nước Nga.Có một cậu bé với mái tóc màu đen và rối rắm.Cậu ấy mặc một cái quần jean rách nát và một chiếc áo cũ màu xám

    Không ai biết gì về cậu bé cả.Trong 10 năm cậu bé chỉ ngồi trên chiếc giường ở trong phòng cậu ấy,không di chuyển,ăn uống hay ngủ nghỉ .Tới năm thứ 10,cậu ấy không giống những đứa trẻ cùng trang lứa cậu ấy vẫn chỉ như 1 cậu bé 7 tuổi.Thứ duy nhất chứng tỏ cậu bé vẫn còn sống chính là ngực vẫn phập phồng khi đang thở.Cậu bé không bao giờ rời mắt khỏi những ai bước vào phòng cậu ấy

    Một bác sĩ tâm thần đến để kiểm tra xem tại sao cậu bé không làm gì cả trong 10 năm qua.Bác sĩ bước vào căn phòng và đóng cửa lại

    30' sau y tá của trại trẻ mồ côi đến để kiểm tra mọi việc.Mở cửa ra cô thấy đứa bé vẫn ngồi đó,không động đậy gì cả và mắt nhìn chằm chằm vào cô ấy.Tuy nhiên có một điều gì đó thay đổi.Cậu bé có vẻ đã lớn hơn,không nhiều nhưng đủ để thấy cậu ấy đã lớn như 1 đứa bé 9 tuổi.Bác sĩ tâm thần ko có ở trong phòng.Cánh cửa là lối ra duy nhất trong phòng ko có cửa số,lỗ thông gió hay bất cứ thứ gì

    Cậu bé vẫn ngồi đó và mắt nhìn chằm chằm vào người y tá,người y tá ko bao giờ đóng cửa

    Vài tuần sau có 2 cảnh sát đến trại mồ côi,yêu cầu nói chuyện với cậu bé về việc biến mất của bác sĩ tâm thần.2 người cảnh sát bước vào phòng đóng cửa lại,người quản lý của trại mồ côi đứng ở ngoài cửa

    30' trôi qua không có bất kỳ tiếng động nào ở trong phòng,Người quản lý mở cửa ra và thấy cậu bé vẫn ngồi đó nhưng 2 người cảnh sát thì đã biến mất.Đứa bé có vẻ lớn hơn cỡ một đứa bé 15 tuổi,da có vẻ đen hơn và nhìn cậu bé có vẽ rất giận dữ.Nhưng có một thứ ko thay đổi.Đó là đôi mắt lạnh lùng,chết chóc nhìn chằm chằm vào bất kì ai bước vô căn phòng

    Cuối cùng một nhóm cảnh sát khoảng 10 người đến nói chuyện với cậu bé.Họ bước vào căn phòng và để cửa mở,cho đến khi một đứa trẻ mồ côi vô tình đóng cửa.Người quản lý bất ngờ

    Sau đó chạy lại mở cửa,nhưng có một thứ khiến anh ta sợ hãi.Một tiếng động nhỏ phát ra từ căn phòng

    "Lại...một...người...nữa"

    nếu bạn đến trại mồ côi đấy bạn sẽ thấy nó vẫn đang hoạt động.Những đứa trẻ được quan tâm chăm sóc,sức khỏe,giáo dục....Tuy nhiên có 1 căn phòng nằm ở trên lầu,xa lối ra vào.Nếu bạn hỏi có gì ở sau cánh cửa,thì trại trẻ mồ côi sẽ đẩy bạn ra xa căn phòng đó

    Tuy nhiên lúc ko có ai nhìn.Nếu bạn áp tai vào cánh cửa.Bạn sẽ nghe một tiếng động nhỏ,nếu nghe kỹ hơn bạn sẽ nghe

    "Lại...một...người...nữa"
    Bad Dream
    "Ba ơi, con gặp ác mộng." Tôi chớp chớp mắt và chống cùi chỏ ngồi dậy. Đồng hồ nhấp nháy màu đỏ chỉ 3:23 sáng.
    "Lên giường nằm với ba rồi kể ba nghe nào."
    "Không ba ơi."
    Chuyện ngày càng kì quặc khiến tôi tỉnh hẳn ngủ. Trong bóng tối mờ ảo, tôi vẫn nhác thấy nét mặt con gái tôi rất xanh xao.
    "Tại sao không vậy con yêu?"
    "Tại vì trong mơ, khi con kể ba nghe, thì "cái thứ" đang đội lốt (gốc là wearing mommy's skin) mẹ bật dậy."
    Trong thoáng chốc, người tôi cứng đờ, tôi không thể rời mắt khỏi con gái mình. Đằng sau tôi có 1 thứ gì đó bắt đầu biến đổi
    CÒN THỨC KHÔNG?

    Tôi từng rất dễ ngủ, chỉ cần nhắm mắt lại , ngả đầu trên gối và khi tôi mở mắt ra lại thì trời đã sáng.Ít nhất là đã từng như thế!
    Khoảng 1 tuần trước , khi chuẩn bị đi ngủ tôi bỗng nghe thấy tiếng ồn ở tầng dưới.Khi tôi xuống dưới thì 1 cái cửa sổ phòng khách đã mở tung , còn cái đèn bàn thì vỡ thành từng mảnh trên sàn. Tôi thở phào nhẹ nhõm và đóng cửa sổ lại cho chắc , sau đó dọn dẹp mảnh vỡ trên sàn. Tôi vội trở lại phòng ngủ , lên giường nằm.Hơi ấm của giường làm tôi cảm thấy thật dễ chịu . Điều đó làm tôi thấy tò mò tại sao tôi lại không thể ngủ được. Như đã nói , tôi rất dễ ngủ ,đặc biệt là khi tôi muốn ngủ và mệt mỏi.Vậy điều gì đã làm tôi trăn trở , làm tôi thức.
    That was when the hairs on the back of my neck stood on end ( chỗ này ko biết dịch sao) và rồi tôi có cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng.

    "Còn thức không?"

    Một giọng nói thì thầm vào tai tôi.Tôi dựng đứng cả lên.Dù là ai nhưng tôi biết là nó đang ở rất gần đến nỗi tôi có thể cảm thấy hơi thở bên tai.Tôi không phản ứng lại.Tôi cố gắng giả vờ đang ngủ.Hi vọng là nó sẽ để mình đc yên.Sau vài phút tôi ko còn cảm thấy hơi thở bên tai nữa nhưng tôi vẫn ko động đậy cho đến khi mặt trời mọc. Tôi chưa bao giở cảm thấy vui đến vậy khi thấy tia nắng đầu tiên rọi vào.Tôi nhảy ra khỏi giường , mặc quần áo , vơ lấy chìa khoá xe và bắn nhanh ra khỏi cửa.Tôi lái xe đến nhà đứa bạn gần nhất và kể nó chuyện đã xảy ra.Nó khuyên tôi nên ở lại nhà nó và gọi cho cảnh sát.
    Cảnh sát thẩm vấn tôi và tôi đưa cho họ chìa khoá nhà của mình đế họ có thể khám xét coi có dấu vết gì ko.Họ trở lại vào buổi chiều , trả tôi chìa khoá và nói là ko tìm đc dấu vết gì cho thấy có người lạ từng ở đó.Tôi ko tin lắm hoặc chỉ là do lo lắng nên tôi quyết định ở lại nhà bạn đến hết tuần.Tôi trở về nhà vào chủ nhật mặc dù thằng bạn nói là muốn ngủ cùng với tôi nhưng tôi nghỉ là ko vấn đề gì nên bảo nó đừng lo lắng. Tôi cẩn thận kiểm tra lại ngôi nhà 1 lần nữa.Khi đã chắc chắn , tôi an tâm lên giường và hi vọng sẽ có 1 đêm ngon giấc sau 1 tuần sợ hãi.Thình lình , tôi cảm thấy rất đau đớn. Tôi nhìn xuống thì thấy tay của mình đã nhuốm máu.

    "Tao đoán là mày còn thức." Giọng nói thì thầm bên tai tôi..
    Lần sửa cuối bởi Điêu Thuyền; 12-28-2012 lúc 06:32 PM

  • #7
    Super Moderator Avatar của Điêu Thuyền
    Tham gia ngày
    Dec 2012
    Bài gửi
    618

    Level: 31 [?]
    Experience: 356.430
    Next Level: 369.628

    Thanks
    18
    Thanked 18 Times in 17 Posts
    NOEND HOUSE

    Part 1


    Hãy để tôi bắt đầu với việc nói rằng Peter Terry nghiện heroin.

    Chúng tôi là bạn bè hồi học cao đẳng và vẫn như vậy sau khi tôi tốt nghiệp . Các bạn chú ý là chỉ " tôi " thôi nhé . Còn Peter thì đã bỏ học sau 2 năm cai nghiện không thành . Sau khi tôi chuyển ra khỏi ký túc xá và chuyển đến 1 căn hộ nhỏ , tôi và Peter không còn gặp nhau thường xuyên nữa . Thay vào đó , chúng tôi nói chuyện online ( chúng tôi sử dụng AIM , là 1 công cụ chat đc sử dụng nhiều trước khi FB xuất hiện ) . Và có khoảng thời gian mà Peter không online cỡ 5 tuần liền , tôi cũng chẳng lấy gì làm lo lắng cả , vì nó là 1 gã khá có tiếng và còn cả cái vụ nghiện hút nữa , vì thế nên tôi nghĩ rằng có lẽ nó đã buông xuôi . Vào 1 đêm nọ , tôi thấy Peter online và hiển nhiên , là tôi bắt đầu chat với nó , nhưng trước khi tôi bắt đầu , thì nó đã gửi cho tôi 1 tin nhắn :

    _ Này David , chúng ta cần nói chuyện .

    Sau đó Peter kể cho tôi nghe về NoEnd House ( trong suốt bài mình sẽ giữ nguyên văn là NoEnd House nhé ) . Nó đc gọi như vậy là vì chưa từng có ai tìm đến cửa ra cuối cùng của nó cả . Luật lệ thì nghe có vẻ khá là đơn giản và sáo rỗng : ĐẾN ĐƯỢC CĂN PHÒNG CUỐI CÙNG CỦA TÒA NHÀ VÀ BẠN SẼ ĂN ĐƯỢC 500$ . Có tất cả 9 căn phòng, và căn nhà thì nằm bên ngoài thành phố , cách nhà tôi khoảng 4 dặm . Có thể thấy rõ ràng là Peter đã chơi thử trò này và thất bại . Thằng này là 1 tên nghiện ma túy và chẳng quan tâm cái đéo gì cả , vì thế nên tôi nghĩ rằng nó bị phê thuốc rồi tự suy diễn về mấy con ma nhảm nhí hay gì đó . Nó còn nói với tôi rằng việc chơi trò chơi này là quá sức chịu đựng với bất kì ai , rằng nó rất bất thường .

    Tôi thì chẳng tin mấy chuyện mà nó kể . Tôi bảo với nó rằng tối mai tôi sẽ đến đó coi sự tình thế nào . Và mặc dù nó đã hết lời khuyên nhủ tôi không nên làm như vậy , nhưng mà 500$ nghe ngon ăn thật. Tôi quyết định là phải đi , và chắc chắn là tối hôm sau .

    Part 2 :

    Khi tôi đến nơi , tôi ngay lập tức nhận ra rằng tòa nhà này có gì đó rất kì lạ . Có khi nào bạn đã đọc hoặc xem cái gì đó không phải là đáng sợ , như vì 1 lý do gì đó của nó , mà bạn cảm thấy lạnh cả sống lưng không ? Tôi bước đến tòa nhà và cái cảm giác đáng sợ đó đột ngột lớn lên khi tôi vặn tay nắm của cách cửa .

    Nhịp tim tôi đập chậm lại và tôi thở dài 1 tiếng rồi bước vào tòa nhà . Trước mắt tôi giờ đây là 1 căn phòng trông giống như sảnh của 1 khách sạn đc trăng trí cho lễ Halloween vậy . Có 1 tấm bảng được đặt ở vị trí của 1 nhân viên lễ tân , ghi rằng

    " Đi đường này đến Phòng Số 1 , sau đó là 8 phòng nữa . Đến được căn phòng cuối cùng và bạn sẽ chiến thắng trò chơi "

    Tôi phì cười và bước chân về cánh cửa đầu tiên .

    Căn phòng đầu tiên làm tôi suýt phá lên mà cười . Nó được trang trí giống như lôi đi Halloween ở mấy cái siêu thị K-Mart vậy , cuối cùng là mấy con ma bằng giấy , rồi thêm cả mấy con zombie có thể cử động được và phát ra tiếng gầm gừ khi bạn đi ngang qua chúng . Phía xa là 1 cánh cửa , ngoại trừ cánh cửa tôi bước vào khi nãy , thì đây có lẽ là lối ra duy nhất trong căn phòng này . Thế là tôi di chuyển nhanh qua đám mạng nhện giả rồi hướng về phía căn phòng thứ 2 .

    Tôi được căn phòng thứ 2 chào đón bằng sương mù . Chắc là căn phòng này mới đáng tiền cá cược , vì có trang thiết bị hiện đại mà . Không chỉ có màn sương , tôi còn nhìn thấy 1 con dơi treo lơ lửng trên trần nhà , nó cứ bay vòng vòng , vòng vòng . Thật đáng sợ . Có vẻ như những người làm vụ này còn có cả mấy bài nhạc Halloween mà bạn có thể tìm thấy ở những cửa hàng 99 xu nữa . Tôi không tìm thấy dàn máy , nhưng tôi đoán là họ có hẳn 1 hệ thống PA . Tôi bước lên 1 vài con chuột đồ chơi có gắn bánh xe để đi đến căn phòng tiếp theo , còn tim thì đập thình thịch .

    Part 3 :

    Tôi với lấy cái nắm cửa . Tim tôi như nhảy ra ngoài vậy , tôi nghĩ rằng mình sẽ không muốn mở cánh cửa này ra đâu , 1 cảm giác ghê sợ chiếm lấy cơ thể làm cho tôi khó mà suy nghĩ được gì hết . Sau vài giây hoảng loạn , tôi lấy lại đc suy nghĩ logic của mình , chẳng có gì phải sợ cả , tôi gạt phăng cái cảm giác ghê sợ kia đi , rồi bước vào căn phòng thứ 3 .

    Căn phòng thứ 3 , là nơi mọi thứ bắt đầu thay đổi.

    Trên sàn nhà , trên tường , nhìn cũng bình thường như bao căn phòng khác . Có 1 cái ghế được đặt giữa sàn nhà được lót bằng gỗ . Ngọn đèn duy nhất trong góc phòng đang làm công việc của nó 1 cách yếu ớt , hắt lên tường những cái bóng trải dài trên sàn nhà và trên tường . ĐÂY MỚI LÀ VẤN ĐỀ . NHỮNG CÁI BÓNG , SỐ NHIỀU NHÉ . Ngoài cái bóng của cái ghế , còn có những cái bóng khác nữa . Tôi chưa bước qua cửa và điều này khiến tôi cảm thấy thực sự sợ hãi . Đó là lúc mà tôi biết rằng có thứ gì đó không bình thường , không đúng . Tôi còn không nghĩ rằng mình đã tự mở cánh cửa và bước vào căn phòng này . Cánh cửa đã bị khóa từ phía bên kia .

    Thôi tiêu rồi . Có phải ai đó đã lén khóa cửa lại trong lúc tôi bước vào phòng ? Không , không có lý . Nếu có thì tôi phải nghe thấy chứ . Hay đây là 1 cái cửa gắn khóa tự động ? Chắc là vậy rồi . Nhưng trong lúc này , tôi quá sợ hãi nên không còn suy nghĩ được gì nữa . Tôi quay người về phía căn phòng , và những cái bóng biến đâu mất hết rồi . Chỉ còn lại chiếc bóng của cái ghế mà thôi , còn những cái khác thì biến mất hết rồi . Tôi bắt đầu bước đi 1 cách chậm chạm . Tôi nhớ lại hồi còn nhỏ , thường hay tưởng tượng này nọ . Thế là tôi nghĩ rằng mấy cái bóng hồi nãy mình thấy chắc là do ảo giác thôi , không có gì đáng sợ cả . Tôi cảm thấy thoải mái hơn và bước đến giữa căn phòng . Tôi nhìn xuống nơi tôi bước lên và đó là khi mà tôi thấy nó ...

    Part 4 :

    Hay là tôi không thấy nó . Bóng của tôi không có ở đó , không có ở dưới chân của tôi . Tôi không có thời gian để la hét , tôi chỉ biết chạy nhanh hết sức có thể đến cái cửa tiếp theo và nhanh chân bước vào căn phòng thứ 4 mà không biết thứ gì đang đợi mình ở đó .

    Căn phòng thứ 4 thật sự làm tôi thấy ghê sợ . Khi tôi đóng cánh cửa lại , dường như tất cả ánh sáng trong phòng bị hút ra ngoài hết , bị hút về căn phòng khi nãy . Thế là tôi cứ đứng đó , trong bóng tối , không thể nhúc nhích được gì cả . Tôi là người không sợ bóng tối , không bao giờ , nhưng chắc chắn tôi hoảng loạn . Tôi không còn nhìn thấy gì hết . Tôi đưa tay lên trước mặt và tôi cũng không biết mình đã làm gì nữa nên tôi không kể với các bạn được . Bóng tối làm tôi không mô tả được hành động của mình . Tôi không nghe thấy gì . Im như tờ . Khi bạn đang ở trong 1 phòng cách âm , bạn vẫn có thể nghe tiếng thở của mình . Bạn có thể nghe sự sống của bản thân mình .

    Còn tôi thì không thể . Sau 1 lúc , tôi vấp ngã , té về phía trước , tim tôi đang đập mạnh , ít ra thì đó cũng là điều duy nhất tôi cảm nhận được . Không có dấu hiện của cái cửa nào cả . Tôi còn không chắc là căn phòng này có cửa ra hay không . Sau đó ... sự im lặng bị phá vỡ bởi tiếng ầm.. ừ nho nhỏ ...
    Part 5 :

    Tôi cảm thấy có gì đó sau lưng mình , tôi quay lưng lại thật nhanh nhưng tôi còn không thấy nổi cái mũi của mình , nhưng tôi vẫn biết rằng có thứ gì đó . Tôi không quan tâm đến bóng tối nữa , mà là cái thứ gì đó đang ở đây lúc này . Tiếng ậm ờ trở nên to hơn , gần hơn . Cứ như là nó phát ra từ khắp phía xung quanh vạy , nhưng mà tôi biết rõ rằng cái thứ phát ra tiếng động đó thật ra là đang ở trước mặt tôi , đang di chuyển chầm chậm về phía tôi . Tôi lùi lại 1 bước , tôi chưa bao giờ cảm nhận nổi sợ nào như thế này cả . Không thể diễn tả bằng lời được . Tôi không sợ rằng mình sẽ bị giết chết , tôi sợ cái sự thay đổi xen kẽ này , sợ những gì mà cái thứ trong bóng tối kia dành riêng cho mình . Sau đó , những chiếc bóng đèn bật sáng lên trong 1 giây và tôi đã thấy được .

    CHẲNG CÓ GÌ CẢ ! Tôi không nhìn thấy gì hết và chắc chắn là vậy . Căn phòng lại ngập chìm trong bóng tối và cái tiếng ậm ờ đấy bây giờ là 1 tiếng thét thật hoang dại . Tôi cũng hét lên để bảo vệ bản thân , tôi không thể nghe cái thứ âm thanh chết tiệt này hơn 1 giây phút nào nữa . Tôi chạy lùi về phía sau , trốn thoát khỏi tiếng hét ấy , dò dẫm tìm tay nắm cửa , xoay tay nắm , và bước vào căn phòng thứ 5 .

    Trước khi mô tả căn phòng thứ 5 , tôi muốn các bạn hiểu rõ vài vấn đề , Tôi không phải là 1 kẻ nghiện ma túy . Không có tiền án về lạm dụng ma túy hay có bất kì loại rối loạn tâm thần nào , vả cả những ảo giác ngắn ngủi thời thơ ấu mà tôi đã kể trước đó , đó là những khi tôi thật sự mệt mỏi hoặc là khi mới ngủ dậy thôi . Còn trong trường hợp này , tôi bước vào NOEND HOUSE với 1 tinh thần minh mẫn


    Part 6 :

    Sau khi ngã vào đây từ căn phòng thứ 4 thì khung cảnh của căn phòng số 5 là ở đằng sau của tôi . Nhìn lên trần nhà , thứ mà tôi nhìn thấy không làm tôi sợ , chỉ đơn giản là làm tôi thấy ngạc nhiên . Cây mọc vào cả trong phòng và hướng lên phía trên đầu của tôi . Trần của phòng này cao hơn hẳn so với những phòng khác , nó làm tôi nghĩ rằng hình như mình đang ở trung tâm của tòa nhà này . Tôi bắt đầu đứng dậy , phủi bụi dính trên quần áo , rồi quan sát xung quanh . Chắc chắn rằng đây là căn phòng to nhất trong những phòng mà tôi đã đi qua . nhưng từ chỗ tôi đứng thì chẳng thấy cái cửa nào cả , chắc là mấy cái bụi cỏ với mấy cái cây che đi mất rồi .

    Đến lúc này tôi mới thấy căn phòng dần dần trở lên đáng sợ hơn , nhưng so với căn phòng số 4 hồi nãy , thì ở trong phòng này vẫn còn sướng chán . Tôi cũng tự nói với mình rằng dù ở trong phòng số 4 khi nãy có cái gì đó thì bây giờ nó cũng không còn theo mình được nữa rồi . Nhưng không thể tin đc là tôi đã sai .

    Thế là tôi bắt đầu đi vào căn phòng , tôi bắt đầu nghe được những âm thanh mà mọi người có thể nghe thấy khi họ đi vào rừng , tiếng bọ kêu , rồi cả tiếng vỗ cánh của những chú chim , có vẻ như là những người đồng hành duy nhất của tôi trong căn phòng này . Nhưng điều này làm tôi thấy khó hiểu nhất , tôi nghe tiếng bọ kêu , rồi những loài vật khác nữa , nhưng chẳng thấy con nào cả . Tôi bắt đầu thắc mắc rằng không biết tòa nhà này rộng đến mức nào nhỉ . Từ bên ngoài nơi mà tôi bước vào , trông nó giống như 1 tòa nhà bình thường , chắc hẳn tôi đang ở phần to hơn của tòa nhà , nhưng mà trong đây rộng như là 1 khu rừng thật sự vậy . Cái mái vòm làm tôi không nhìn thấy được trần nhà nữa . Tôi cũng không thấy 1 bức tường nào cả , cách duy nhất mà tôi biết tôi vẫn còn bên trong tòa nhà là hoa văn trên sàn nhà , giống với những căn phòng khi nãy , lót bằng gỗ màu tối .

    Tôi cứ tiếp tục đi , hy vọng rằng đi qua cái cây tiếp theo thì sẽ thấy cửa ra . Sau 1 lúc đi lòng vòng , tôi cảm thấy có con muỗi đang đậu trên tay mình . Tôi phủi tay đuổi nó đi rồi tiếp tục di chuyển . vài giây sau , tôi có cảm giác như là khoảng 10 con muỗi nữa đang bám trên da của mình , ở những vị trí khác nhau . Tôi cảm giác rằng chúng đang bò lên bò xuống trên tay và chân của mình , vài con bỏ ngang mặt mình nữa ( muỗi mà bò nhỉ @_@ ) . Tôi vung tay lung tung để đuổi chúng đi , nhưng chúng vẫn cứ bò trên người tôi . Tôi nhìn xuống tay chân mình , và phát ra 1 tiếng thét bị bóp nghẹt - nghe giống như là 1 tiếng rên nhiều hơn , thật sự là vậy . Tôi chẳng thấy con muỗi hay con côn trùng nào cả . Không 1 con nào hết , nhưng tôi vẫn có cảm giác rằng chúng đang bò trên người mình , nghe thấy tiếng chúng bay trước mặt và chích vào da, nhưng tôi vẫn k thấy con gì hết . Tôi cúi người xuống , cuộn tròn người lại 1 cách hoang dại , tôi cảm thấy thật kinh tởm . Tôi ghét bọn côn trùng , đặc biệt là những con tôi không thấy hoặc k chạm được , mà bọn nó có thể chạm vào người tôi và còn bay lòng vòng nữa ...

  • #8
    Super Moderator Avatar của Điêu Thuyền
    Tham gia ngày
    Dec 2012
    Bài gửi
    618

    Level: 31 [?]
    Experience: 356.430
    Next Level: 369.628

    Thanks
    18
    Thanked 18 Times in 17 Posts
    Part 7 :

    Tôi bắt đầu bò đi , tôi cũng chẳng biết mình đi đâu nữa ; tôi không biết cửa vào khi nãy ở đâu rồi , và càng không biết vị trí của lối ra . Nên tôi cứ bò đi , da tay da chân tôi trở nên khó chịu vì cái đám côn trùng ma này . Sau cỡ 1 tiếng như vậy , cuối cùng tôi cũng nhìn thấy lối ra . Tôi bám vào cái cây gần nhất để tự nâng mình lên , rồi vô thức vỗ vào 2 tay và 2 chân mà chẳng để làm gì cả . Tôi cố gắng chạy , nhưng không thể , cơ thể tôi đã trở nên rã rời sau cái màn bò lăn bò lết khi nãy , rồi cả đám côn trùng ấy nữa chứ . Tôi lê những bước chân run rẩy để di chuyển đến cánh cửa , tựa vào những cái cây trên đường đi để không phải té .

    Còn cách cái cửa có vài feet thì tôi nghe thấy nó , cái tiếng ậm ừ nho nhỏ quen thuộc . Có vẻ nó đến từ căn phòng tiếp theo , và có vẻ như nó bí ẩn hơn cả khi nãy . Gần như tôi có thể cảm nhận nó đang ở bên trong cơ thể của mình , giống như khi mà bạn đứng kế dàn âm thanh ở buổi trình diễn nhạc rock vậy . Cái tiếng ậm ờ càng to lên , thì cái cảm giác khó chịu mà bọn côn trùng gây ra cho cơ thể tôi càng giảm . Khi mà tôi đặt tay lên cái tay nắm cửa , thì bọn bọ biến mất hết nhưng tôi không thể xoay nắm cửa được , tôi không cho bản thân mình làm như vậy . Tôi biết 1 điều rằng , nếu tôi thả tay nắm cửa ra , lũ bọ sẽ quay lại và tôi thì không thể nào còn đủ sức để chạy về phòng số 4 nữa . Tôi cứ đứng đó , đầu dựa vào cánh cửa được đánh số 6 , tay thì run lẩy bẩy . Còn cái tiếng ậm ờ quái đản kia thì lớn đến nỗi tôi không thể giả vờ suy nghĩ được nữa . Giờ thì tôi biết rằng mình chẳng còn đường lùi nữa , mình phải đi tiếp thôi . Vào phòng 6 thôi , căn phòng số 6 địa ngục ...

    Tôi đóng cánh cửa lại phía sau lưng mình , mắt vẫn nhắm nhưng 2 tai vẫn đang cảnh giác . Cái tiếng ậm ờ đó vẫn còn ở xung quanh tôi , Cho đến khi cửa đã gài chốt , thì tiếng ậm ờ mất hẳn . Tôi mở mắt ra trong sự kinh ngạc vì cánh cửa tôi vừa mới đóng đã biến mất . Chỗ đó giờ chỉ là 1 khoảng tường . Tôi nhìn xung quanh và bị sốc thật sự , căn phòng này , căn phòng số 6 , nhìn không khác gì căn phòng số 3 khi nãy - vẫn cây đèn ấy , vẫn cái ghế ấy - nhưng mà số lượng bóng bị hắt lên tường thì đúng , chỉ có bóng của chiếc ghế mà thôi . Và tôi chợt nhận ra điểm khác biệt giữa 2 căn phòng , phòng này không có cửa ra , và cả cái cửa khi nãy tôi dùng để bước vào đây cũng biến mất rồi . Như tôi đã nói ở trên , tôi không hề có bất cứ tiền án nào về bệnh tâm thần . Nhưng vào khoảng khắc ấy , tôi như rơi vào trong 1 trường hợp mà tôi nghĩ rằng thật sự điên khùng , điên rồ hết sức . Tôi không hét toáng lên nữa , không gây ra 1 tiếng động nào .

    Tôi đưa tay cào nhẹ , bức tường cứng thật , nhưng tôi biết rằng cánh cửa còn ở đâu đó trên tường , tôi biết là vậy mà , tôi bắt đầu cào ở nơi mà khi nãy còn là tay nắm cửa . Tôi cào xé 1 cách điên cuồng , sử dụng cả 2 tay , các kẽ móng tay dính đầy bụi gỗ . Tôi quỳ xuống đầu gối , 1 cách im lặng , âm thanh duy nhất còn phát ra lúc này là tiếng cào liên tục vào tường . Tôi biết là nó ở đó mà , cái cửa chắc chắn ở đó . Tôi biết rằng nếu như tôi có thể đi qua bức tường này thì ....
    Part 8 :

    Tôi giật bắn mình , nhảy lên rồi quay người lại . Dựa lưng vào bức tường phía sau và tôi đã thấy được cái thứ đã nói chuyện với tôi ; cho đến tận ngày hôm nay , tôi luôn hối hận rằng mình đã quay lại nhìn nó .

    Đó là 1 cô bé . Cô bé mặc 1 chiếc đầm màu trắng , dài đến mắt cá chân . Cô có 1 mái tóc vàng dài đến giữa lưng , cùng với làn da trắng và đôi mắt màu xanh . Thật sự , cô bé này là thứ khủng khiếp nhất tôi từng nhìn thấy , và tôi biết rằng trong cả cuộc đời mình , sẽ chẳng có thứ gì làm cho mình mất hết tinh thần như lần tôi nhìn thấy cô bé ấy . Khi nhìn vào cô , tôi thấy 1 thứ khác nữa . Ở nơi mà cô đứng , tôi thấy 1 thứ gì đó trông như cơ thể của 1 người đàn ông , to lớn hơn những người bình thường và phủ đầy lông . Hắn ta trần trụi từ đầu đến chân , nhưng cái đầu thì lại không phải là của con người và những ngón chân thì là móng vuốt , như của bò hay hươu vậy . Không phải là quỷ , nhưng trong trường hợp này thì chắc chỉ có từ đó mới diễn tả đúng bản chất của nó . Cái cơ thể này có cái đầu của 1 con cừu , và thêm cả cái mõm của 1 con sói .

    Trông nó thật sự đáng sợ và nó gắn liền với cô bé đang đứng trước mặt tôi . cả 2 đều có cùng 1 hình dạng . Thật khó mà diễn tả cho các bạn bằng lời được , chúng đứng cùng 1 chỗ , nhưng mà giống như là tôi đang nhìn vào 2 chiều không gian riêng biệt vậy . Khi nhìn vào cô bé tôi có thể thấy đc cơ thể kia , rồi khi nhìn vào cơ thể khi , tôi cũng có thể nhìn thấy cô gái , thật khó tả cho các bạn hiểu . Và tôi cũng chẳng dám nhìn nữa . Tâm trí tôi trở nên hoảng loạn , hoảng loạn chống lại cái thứ mà nó đang cố gắng xử lý . Trước đây tôi đã từng sợ , và lần đáng sợ nhất là lúc bị kẹt trong căn phòng số 4 khi nãy , nhưng mà đó là khi tôi chưa vừa căn phòng số 6 này thôi . Tôi cứ đứng đó , nhìn chằm chằm vào cái vật thể khi nãy đã nói chuyện với tôi . Cũng chẳng có lối thoát nào , h thì tôi bị kẹt lại đây với nó , và sau đó , nó lại nói :

    " David , lẽ ra anh nên nghe lời " - "David, you should have listened."

    Khi nó nói , tôi nghe thấy giọng của 1 cô bé , nhưng cùng lúc ấy , cái cơ thể kia cũng nói với tôi thông qua tâm trí của mình với 1 cái chất giọng mà dù có cố gắng , tôi cũng không thể miêu tả được . Ngoài ra không còn nghe thấy gì nữa . Giọng nói cứ lập đi lập lại câu nói đó trong đầu tôi và rồi tôi đồng ý với nó .Tôi không biết mình phải làm gì nữa . Tôi hoảng loạn thật sự , nhưng vẫn không thể rời mắt khỏi cái vật đang đứng trước mặt tôi . Tôi gục xuống sàn nhà . Tôi nghĩ rằng mình đã ngất đi , nhưng căn phòng không cho tôi ngất dễ dàng như vậy . Tôi chỉ muốn mọi chuyện kết thúc rồi về nhà thôi mà . Tôi đang nằm ở phía bên này , gần vách tường , đôi mắt vẫn mở to và cái vật thể ấy cứ nhìn chằm chằm vào tôi . Bên góc kia của căn phòng ,đang chạy lon ton là 1 trong những con chuột chạy bằng pin mà tôi đạp phải ở căn phòng số 2 .

    Part 9 :

    Căn nhà đang đùa giỡn với tôi . Nhưng vì 1 lý do nào đó , việc nhìn thấy những con chuột đồ chơi đã cứu lấy tâm trí tôi từ 1 nơi sâu thẳm mà nó đang chìm xuống , và , tôi bắt đầu nhìn xung quanh căn phòng . Tôi sẽ ra được khỏi nơi này , Tôi quyết tâm là như vậy , ra khỏi căn nhà này ,tiếp tục sống cuộc sống của mình và không bao giờ nghĩ về nơi này nữa . Tôi biết rằng căn phòng này thực sự là 1 địa ngục và tôi không muốn phải sống ở đây cả đời đâu . Đầu tiên , chỉ có đôi mắt của tôi bắt đầu di chuyển . Tôi nhìn lên tường , tìm xem có dấu hiệu của bất kì loại lối thoát nào không . Căn phòng cũng không to lắm , vì thế nên không mất bao lâu tôi đã quan sát được mọi ngóc ngách . Cái con quỷ kia vẫn chế nhạo tâm trí tôi , giọng nói của nó ngày một to hơn trong khi cái hình dạng của nó vẫn đang đứng bất động . Tôi đặt tay lên sàn nhà và nâng mình dậy , rồi sau đó quay lưng lại rà soát bức tường phía sau .

    Sau đó , tôi thấy 1 thứ mà mình không thể tin dược . Cái hình dạng ấy bây giờ đang ở sát sau lưng của tôi , thì thầm vào tâm trí tôi làm thế nào mà tôi không trốn ra được . Tôi có thể cảm nhận từng hơi thở của nó phà vào gáy mình , nhưng tôi không muốn quay lại , có chết cũng không . Có 1 hình chữ nhật lớn được tạo ra bởi vết trầy xước trên vách tường gỗ , rồi có 1 vết nhỏ bị đục bỏ đi ở trung tâm của hcn này . Ngay trước mắt tôi , là 1 số 7 to lớn được vô tình được tạo ra bởi những lần cào cấu liên hồi khi nãy . Tôi biết rồi : thì ra vị trí của căn phòng số 7 là ở chính vị trí của căn phòng số 5 khi nãy .

    Tôi không biết mình đã làm như vậy bằng cách nào nữa - có lẽ đó chỉ là 1 trạng thái của tinh thần của tôi trong 1 khoảng khắc nào đó - Nhưng , tôi đã tìm ra , à không , làm ra lối thoát . Tôi biết là vậy mà . Trong cơn điên loạn , tôi đã cào cấu vào tường thứ mà tôi mong muốn nhất : lối thoát dẫn đến phòng tiếp theo . Phòng số 7 ở rất gần rồi . Tôi biết con quỷ kia đang đứng ngay phía sau lưng mình , nhưng vì 1 lý do nào đó mà nó không thể chạm vào tôi . Tôi nhắm mắt lại , đặt cả 2 tay lên con số 7 trước mặt . Tôi đẩy . Đẩy mạnh hết sức có thể . Giờ đây , con quỷ kia bắt đầu hét vào tai tôi . Nó bảo rằng tôi sẽ chẳng bao h thoát ra được . Bảo rằng mọi thứ kết thúc rồi nhưng tôi sẽ chẳng chết đâu ; rằng tôi sẽ ở trong căn phòng số 6 này , với nó , tôi sẽ không chết được đâu ... Tôi lấy hết hơi sức ra mà đẩy và hét lên , tôi biết rằng mình sẽ thật sự đẩy được bức tường này ra

    Tôi nhắm chặt 2 mắt lại và hét lên , và con quỷ đã biến mất . Trả lại tôi với bầu không khí yên tĩnh . Chầm chậm quay người lại , và được chào đón bởi căn phòng như là nó vốn dĩ đã vậy ; chỉ 1 chiếc ghế và 1 cái đèn . Không thể tin được , nhưng mà tôi không có thời gian để vui mừng nữa . Tôi quay lại với số 7 trên tường và nhảy lùi lại 1 bước . Cái tôi thấy giờ đây là 1 cánh cửa . Nó không phải là cánh cửa có những vết cào cấu của tôi khi nãy , mà là 1 cánh cửa bình thường với 1 số 7 to lớn . Cả người tôi run lên bần bật , phải mất một lúc tôi mới xoay cái tay nắm cửa . Tôi cứ đứng đấy 1 lúc lâu , nhìn chằm chằm vào cánh cửa . Tôi không thể ở lại phòng số 6 này được , chắc chắn là vậy . Nhưng nếu phòng số 6 đã như thế này , tôi không thể tưởng tượng được phòng số 7 sẽ như thế nào nữa . Có lẽ tôi đứng yên 1 chỗ cả tiếng đồng hồ , cứ thế nhìn vào số 7 kia . Sau cùng , hít sâu 1 cái , vặn tay nắm cửa , tôi mở cánh cửa số 7 .

    Part 10 :

    Tôi té nhào qua khỏi cánh cửa , tinh thần và thể xác của tôi giờ rất yếu ớt . Cánh cửa đóng lại , và tôi biết mình đang ở đâu . Tôi ở bên ngoài , không phải " bên ngoài " kiểu như ở phòng số 5 , mà là bên ngoài thật sự . Mắt tôi cay xè , tôi muốn khóc . Tôi quỳ xuống và cố khóc nhưng không thể . Cuối cùng thì tôi cũng thoát ra khỏi cái địa ngục chết tiệt ấy rồi . Giờ đây tôi không còn quan tâm đến giải thưởng 500$ nữa . Tôi ngoái lại nhìn , rồi nhận ra rằng cánh cửa khi nãy thật ra là lối vào ban đầu . Tôi bước về phía chiếc xe của mình và đi về nhà , nghĩ đến cảm giác tuyệt vời khi được tắm dưới vòi hoa sen .

    Về được đến nhà , tôi cảm thấy không dễ dàng gì cả . Cái sự vui sướng khi thoát khỏi NoEnd House bị giảm bớt và nỗi sợ từ từ lớn lên trong dạ dày của tôi . Tôi chỉ có thể dẹp bỏ suy nghĩ đó khi tôi thấy được căn hộ của mình , đi đến cửa trước . Tôi bước vào và nhanh chân leo lên phòng của mình . Đang nằm trên giường là con mèo của tôi , Baskerville . Nó là sinh vật sống duy nhất mà tôi gặp được cả buổi tối nay , và tôi bước đến vuốt ve nó , nó rít lên và cạ người vào tay tôi . Tôi giật mình , vì nó chẳng bao giờ làm thế này cả . Tôi nghĩ rằng " Sao cũng được , nó già rồi mà " . Tôi nhảy vào phòng tắm , và chuẩn bị cho 1 đêm tôi cho rằng sẽ khó mà ngủ nổi .

    Sau khi tắm xong , tôi bước xuống bếp để làm vài món để ăn . Bước vội xuống cầu thang và đi vào phòng sinh hoạt ; những gì tôi thấy lúc đó sẽ mãi mãi ám ảnh tâm trí của tôi . Cha mẹ tôi đang nằm trên sàn nhà , không mảnh vải che thân và người thì phủ đầy máu . Họ bị cắt xén ra thành nhiều mảnh đến nổi không còn nhận ra gì nữa . Tay chân bị tách rời và được đặt cạnh thi thể của họ , và đầu của cha mẹ tôi thì lại được đặt trên ngực của họ , nhìn thẳng vào tôi . Phần điên rồ nhất trong chuyện này là trạng thái biểu cảm của họ , họ cười , cứ như là họ vui mừng khi được gặp lại tôi vậy . Tôi bắt đầu nôn ọe và khóc nức nở . Chẳng biết chuyện quái quỷ gì đang xảy ra nữa ; cha mẹ đâu có sống với tôi , tôi thật sự rối trí . Sau đó tôi thấy nó : CÁNH CỬA - CHƯA TỪNG XUẤT HIỆN TRONG NHÀ NÀY - CÁNH CỬA CÓ SỐ 8 ĐƯỢC TẠO RA BẰNG NHỮNG VẾT CÀO CẤU BẰNG MÁU ...

  • #9
    Super Moderator Avatar của Điêu Thuyền
    Tham gia ngày
    Dec 2012
    Bài gửi
    618

    Level: 31 [?]
    Experience: 356.430
    Next Level: 369.628

    Thanks
    18
    Thanked 18 Times in 17 Posts
    Part 11 :

    Tôi vẫn ở trong nhà sao ? Tôi đang đứng trong phòng sinh hoạt của mình nhưng thật ra lại là căn phòng số 7 . Nụ cười trên gương mặt của cha mẹ tôi giãn rộng ra hơn khi tôi nhận ra điều này . Bọn chúng không phải cha mẹ của tôi , không thể nào , nhưng trông chúng giống họ y hệt . Cánh cửa đc đánh số 8 ở phía bên kia của căn phòng , phía sau đống thi thể bị cắt xén trước mặt tôi . Tôi biết rằng mình phải đi tiếp , nhưng vào lúc đó , tôi đã bỏ cuộc . 2 khuôn mặt cười kia xé toạc tâm trí của tôi , chúng ghim chặt tôi vào sàn nhà . Tôi nôn ọe lần nữa và gần như sụp đổ . Sau đó ... tiếng ậm ờ quay trở lại ... Nó to hơn cả khi nãy , nó tràn ngập cả căn nhà và cả bên trong những bức tường nữa . Tiếng ậm ừ buộc tôi phải bước tiếp .

    Tôi bước thật chậm , di chuyển gần hơn đến cánh cửa và đống thi thể . Thật sự khó mà đứng nổi , cứ lê từng bước một , và càng đi đến gần thi thể đc cho là của bố mẹ tôi , tôi lại càng muốn tự giết mình đi cho rồi . Những bức tường bắt đầu rung lên liên hồi cứ như rằng 2 cái đầu sẽ bị rơi xuống , nhưng chúng vẫn cứ tại vị , nhìn tôi , và cười . Khi tôi đi lần lần đến gần đống xác , chúng cứ dõi mắt theo tôi . Bây giờ, tôi đã bước đến giữa 2 cái xác , và còn cách cánh cửa chỉ vài feet nữa thôi . Những bàn tay bị chặt ra bắt đầu cào cấu vào tấm thảm trên nền nhà , chúng đang cố gắng tìm đường đến chỗ tôi , đúng là vậy rồi , còn những cái đầu nữa chứ , chúng cứ nhìn chằm chằm vào tôi , và cười ... Sự khủng hoảng tột độ này làm cho tôi bừng tỉnh và tôi di chuyển nhanh hơn . Tôi không muốn phải chờ cho đến khi chúng nói chuyện đâu , nhất là khi giọng của chúng giống với giọng của bố mẹ tôi , tôi không muốn . Rồi chúng bắt đầu mở mồm ra , 2 cái đầu lâu ấy , và những bàn tay thì chỉ còn cách chân của tôi có vài inch thôi . Trong cơn tuyệt vọng , tôi vùng chạy đến cánh cửa , mở ra , rồi đóng sầm lại ... Phòng số 8 ...

    Thôi, vậy là xong rồi , hết rồi . Sau những gì tôi vừa trải qua , Tôi nhận ra rằng chẳng có thứ gì khác mà cái căn nhà chết tiệt này có thể quăng tôi vào mà tôi có thể sống được cả , cũng chẳng có gì giống như mấy ngọn lửa địa ngục mà tôi đã chuẩn bị hết . Không may là , tôi đã đánh giá thấp những gì mà NoEnd House có thể gây ra . Không may là , càng ngày mọi thứ càng trở nên rắc rối hơn , điên rồ hơn , và càng trở nên khó nói hơn khi bước vào phòng số 8 .

    Tôi vẫn không tin vào thứ mà mình nhìn thấy trong phòng số 8 này . Thêm 1 lần nữa , căn phòng này , là 1 phiên bản bằng carbon của 2 căn phòng số 4 và số 6 , nhưng ngay chỗ đáng lẽ ra chỉ có chiếc ghế trống không , tôi thấy có 1 người đang ông đang ngồi trên nó . Sau 1 vài giây định thần lại , tâm trí tôi tạm chấp nhận sự thật rằng người đàn ông ngồi trên ghế đó chính là TÔI . Không phải ai đó trông giống tôi đâu nhé , đó là David Williams , là TÔI . Tôi bước lại gần , tôi nghĩ mình nên nhìn thật kĩ lần nữa dù tôi chắc chắn mình đã nhìn thấy gì rồi . Cậu ấy ngước nhìn tôi và khóc ...

    _"Làm ơn , làm ơn đi mà , đừng làm vậy nha . Làm ơn đừng làm đau tôi ..."

    _ "Sao ?" - Tôi hỏi - "Anh là ai vậy ? Tôi sẽ không làm gì anh đâu ."

    _ "Ừ , chính anh đó ..." - Cậu ấy khóc nức nở - "Anh sẽ làm tôi đau và tôi không muốn vậy đâu ..." - Cậu ấy ngồi trên ghế , gác chân của mình lên , rồi bắt đầu lắc lư cái ghế ra trước rồi về sau . Trông thật thảm hại , đặc biệt là vì cậu ấy là chính tôi , giống nhau như đúc .

    _" Nghe này , anh là ai vậy ? " - giờ đây tôi chỉ cách " bản sao " của tôi có vài bước chân . Đây là trải nghiệm kì quặc nhất mà tôi từng có , đứng nói chuyện với chính mình . Tôi không sợ , mà không , h thì không , nhưng chắc sẽ sớm thôi . " Sao mà anh ... "

    _ " Anh sẽ làm tôi đau ... Anh sẽ làm tôi đau .. Nếu anh muốn thoát ra thì anh sẽ làm tôi đau mất "

    _ " Sao mà anh lại nói như vậy ? Bình tĩnh nào , được không , chúng ta hãy cùng nhau cố gắng giải quyết vấn đề " - và ngay sau đó tôi đã thấy nó . David đang ngồi trên ghế , mặc bộ đồ giống tôi , trừ 1 chi tiết , 1 phần nhỏ màu đỏ trên chiếc áo cậu ấy đang mặc , ĐƯỢC THÊU SỐ 9 .
    Part 12 :

    _ " Anh sẽ làm tôi đau ... Anh sẽ làm tôi đau .. Làm ơn đừng làm vậy ... đừng làm tôi đau ... "

    Đôi mắt của tôi không thể rời khỏi con số nhỏ bé trên ngực áo của cậu ấy , tôi biết rõ nó là gì . Mấy cánh cửa đầu tiên thật đơn giản và dễ dàng , nhưng sau 1 lúc , chúng càng ngày càng mơ hồ hơn . Số 7 được tạo ra trên tường gỗ , nhưng mà là bằng chính đôi tay của tôi . Số 8 thì được viết bằng máu , phía trên đống xác của bố mẹ tôi . Nhưng còn số 9 - số 9 là ở trên 1 con người , 1 người còn sống . Tệ hơn là , người này giống tôi như đúc .

    _ " David này " - Tôi buộc phải hỏi .

    _ " Vâng ... Anh sẽ làm hại tôi ... Anh sẽ làm tôi đau ... " Cậu ấy cứ tiếp tục khóc nức nở và đung đưa cái ghế . Cậu ấy trả lời khi đc gọi là David , vậy cậu ấy là tôi , giống đến cả giọng nói thế này thì đúng rồi còn gì .Nhưng còn số 9 đó , tôi tranh thủ nhìn xung quanh phòng khi cậu ấy đang ngồi trên ghế và khóc lóc . Phòng này không có cánh cửa nào cả , và cũng giống như phòng số 6 , cái cửa tôi dùng để vào đây giờ đã biến mất rồi . Suy nghĩ một hồi , tôi biết rằng mình không thể tiếp tục cào cấu vào tường để tìm lối ra được , không phải trong trường hợp này . Tôi nghiên cứu về những bức tường và sàn nhà xung quanh cái ghế , cúi rạp đầu xuống xem xem có gì bên dưới cái ghế không . Không may , có 1 thứ .Dưới cái ghế là 1 con dao . Đính kèm với dòng chữ " Gửi David - Từ bộ phận quản lý "

    Cảm giác từ dạ dày khi mà tôi đọc dòng chữ ấy là 1 cảm giác gì đó độc ác . Tôi muốn bỏ cuộc thật sự , và điều cuối cùng mà tôi muốn làm là đem con dao đó đi chỗ khác . David kia thì vẫn đang ngồi khóc nức nở . Đầu óc tôi cứ quay mòng mòng quanh những câu hỏi không lời đáp . Ai đã đặt con dao này ở đây , và làm thế nào họ biết tên mình ? Chưa nhắc đến việc tôi đang quỳ gối trên sàn gỗ lạnh buốt và 1 tôi khác đang ngồi trên chiếc ghế đó , khóc lóc tự bảo vệ mình khỏi bị làm hại bởi chính bản thân mình .Thật sự không suy nghĩ nổi . Tòa nhà này , và cả cái đám bộ phận quản lý ấy nữa , bọn chúng đã chơi đùa với mình nãy giờ sao . Suy nghĩ của tôi bắt đầu chuyển hướng sang Peter và liệu nó có đi xa đến mức này không . Rồi nếu thằng đó đã đến đây , nếu nó đã gặp 1 Peter Terry khác đang sụt sùi khóc trên chiếc ghế này , rồi cả cái vụ lắc lư ra trước rồi lại ra sau nữa ... Tôi loại bỏ những suy nghĩ này ra khỏi đầu , cũng chẳng quan trọng , không liên quan đến mình . Sau đó , tôi lấy con dao từ dưới ghế lên , và đột nhiên , David kia im bặt ...

    _" David " - cậu ấy nói bằng cái giọng của tôi , " Anh nghĩ anh đang làm gì vậy ? "

    Tôi chống tay đứng dậy , tay kia cầm chắc con dao .

    _ " tôi sẽ ra khỏi nơi này "

    David vẫn còn ngồi trên ghế , bỗng nhiên trở nên rát bình tĩnh . Cậu ấy nhìn tôi với 1 cái lườm khó chịu . Tôi còn chẳng biết là cậu ấy sẽ phá lên cười hay là bóp cổ tôi nữa . Từ từ , cậu ấy nhấc người ra khỏi cái ghế và đứng dậy , mặt đối mặt với tôi . Thật kỳ quái . Chiều cao của cậu ấy , rồi cả cái dáng đứng ấy nữa , giống tôi y hệt . Tôi cảm thấy cái chuôi bằng cao su của con dao , tôi nắm nó thật chặt . Tôi không biết có con dao này , tôi sẽ làm gì nữa , nhưng tôi cảm thấy rằng mình rất cần nó , sẽ cần .

    " Bây giờ " - giọng của cậu ấy trầm hơn của tôi 1 tí . " Tôi sẽ làm hại anh . Tôi sẽ làm anh đau , rồi tôi sẽ giữ anh ở lại đây mãi "

    Tôi không trả lời . . Tôi lướt đến , vật cậu ấy xuống sàn nhà , đè lên người cậu ấy và nhìn vào mặt cậu ấy , tôi giơ con dao lơ lửng trên không trung , sẫn sàng sử dụng nó . Cậu ấy nhin vào tôi , trông sợ hãi . Cứ như là đang nhìn vào gương vậy . Sau đó , tiếng ậm ờ quay trở lại , xa xôi và nhỏ nhẹ , mặc dù vậy , nhưng tôi vẫn cảm nhận nó trong cơ thể của mình . David nhìn thẳng vào tôi , cũng như tôi đang nhìn xuống bản thân mình vậy . Tiếng ậm ờ bắt đầu lớn dần lên và tôi cảm thấy có thứ gì đó đang nắm lấy bên trong của mình . Chỉ 1 hành động , tôi cắm con dao vào phần màu đỏ trên ngực của cậu ấy rồi kéo con dao xuống phía dưới . Màu đen tràn ngập căn phòng và tôi bắt đầu rơi xuống .
    Final Part :

    Bóng tối xung quanh tôi không giống như những gì mà tôi đã từng trả nghiệm . Phòng số 3 thì tối , nhưng nó không giống như kiểu là 1 cái gì đó sẽ nhấn chìm tôi hoàn toàn . Tôi vẫn không biết mình đang bị gì sau khi rơi được 1 đoạn . Tôi cảm thấy cơ thể dường như không còn trọng lượng nữa , được bao phủ bởi bóng đêm . Sau đó , một nổi buồn đến với tôi , một nỗi buồn sâu thẳm . Tôi cảm thấy lạc lối , tuyệt vọng , và muốn tự sát . Hình ảnh của cha mẹ len lỏi vào tâm trí của tôi , tôi biết rằng những hình ảnh ấy không có thật , nhưng vì tôi đã nhìn thấy nó và trí não thì khó mà phân biệt được giữa thực và giả . Nỗi buồn cứ thế , xoáy sâu hơn nữa vào tim tôi . Tôi đã ở đây , trong căn phòng số 9 , dường như nhiều ngày liên tục . Căn phòng cuối cùng này . Và đây chính xác là những gì mà nó phải như vậy : đích cuối . NoEnd House có đích cuối và tôi đã đến được đó . Vào lúc này đây , tôi bỏ cuộc . Tôi biết có thể tôi sẽ cứ ở trong trạng thái này mãi mãi , đồng hành với tôi là bóng tối . Không có cả cái tiếng ậm ừ lúc nào cũng làm tôi điên lên .

    Tôi cảm thấy mình mất hết cả những giác quan . tôi không cảm giác nổi bản thân mình nữa , không nghe thấy gì nữa hết . Nhãn quan không giúp ích gì đc cho tôi nữa . Tôi liếm mép kiếm 1 mùi vị bất chợt nào đó và chẳng có gì cả . Tôi cảm thấy bất lực và lạc lối hoàn toàn . Tôi biết tôi ở đâu . Đây là địa ngục . Phòng số 9 là 1 địa ngục . Rồi nó xảy đến . Ánh sáng . 1 loại ánh sáng thường thấy ở cuối các đường hầm . Tôi cảm thấy mặt đất đang di chuyển gần hơn ở phía dưới , và tôi đứng lên nó . Sau 1 -2 phút lấy lại những suy nghĩ và giác quan của mình , tôi bước từ từ về phía luồng sáng đó .

    Khi tôi đi qua ánh sáng , nó lại có hình dạng . Nó được chiếu qua từ mép dưới cửa , 1 cái cửa , 1 cái cửa không có đánh số nào hết . Tôi bước chầm chậm qua cánh cửa đó và nhận ra mình đang ở nơi bắt đầu : sảnh của NoEnd House . Trông y hệt lúc đầu vậy , vẫn cứ trống không , vẫn trông hết sức ngớ ngẫn và trẻ con với cái kiểu trang trí Halloween ấy . Sau những gì đã xảy đến , tôi vẫn hoài nghi về nơi tôi đang đứng . Sau vài phút lấy lại tinh thần , tôi bắt đầu nhìn xung quanh xem có thứ gì khác trước không . Trên bàn là 1 phong thư màu trắng , có tên tôi , được viết tay lên đó . Vô cùng tò mò , nhưng hết sức thận trọng , tôi lấy hết can đảm bóc phong bì ra . Bên trong là 1 bức thư , và 1 lần nữa , lại là viết tay .

    Gửi David Williams ,

    Xin chúc mừng ! Anh đã tìm đến đích cuối cùng của NoEnd House ! Xin hãy nhận phần thưởng như là để đánh dấu một thành tích tuyệt vời .

    Yours forever ,

    Management .

    Cùng với bức thư là 5 tớ 100$ .

    Tôi phá lên cười , tôi không thể ngừng cười được , tôi cười hàng giờ liền . Tôi cười khi tôi đi bộ ra xe rồi tôi cười khi tôi lái xe về nhà . Tôi cười khi bắt đầu cho xe vào đường chạy . Tôi cười khi mở cánh cửa nhà ra và tôi cười khi thấy 1 số 10 nho nhỏ được khắc trên cánh cửa gỗ .

  • #10
    Super Moderator Avatar của Điêu Thuyền
    Tham gia ngày
    Dec 2012
    Bài gửi
    618

    Level: 31 [?]
    Experience: 356.430
    Next Level: 369.628

    Thanks
    18
    Thanked 18 Times in 17 Posts
    YOU (BẠN)



    Lần tiếp theo bạn đến thư viện, hãy để mắt xem thử có thấy cuốn sách này ko. Không có cuốn sách nào nhìn giống như nó, cũng ko có 1 bản copy nào của nó cả. Nó có thể xuất hiện ở bất cứ đâu trong thư viện: trên kệ sách, trên bàn hoặc trên tay 1 người nào đó. Bìa cuốn sách được làm bằng da, tên của nó là YOU.

    Khi tìm được cuốn sách này rồi, đừng mở nó ra. Hãy mang cuốn sách này đến cho người thủ thư kiếm tra. Người thủ thư sẽ quăng cho bạn 1 cái nhìn lạ lùng và ngập ngừng "Ừm... quyển đó..."

    Mang cuốn sách về nhà. Bạn có lẽ sẽ bị cám dỗ bởi việc mở nó ra, nhưng hãy chắc chắn rằng bạn ko làm điều đó. Vào nửa đêm, hãy bước vào tủ quần áo, cầm sách trên tay, rồi đóng cửa tủ lại. Hãy chắc chắn rằng thứ duy nhất bạn thấy chỉ là bóng tối, tiếng động duy nhất bạn nghe được là tiếng tim mình đập.
    Mở quyển sách ra, trong sách sẽ có đầy đủ thông tin về số phận của bạn: quá khứ, hiện tại, và tương lai. Bạn hãy lật từng trang của cuốn sách, bạn sẽ đi dần từ những việc xảy ra trong quá khứ cho đến những việc xảy ra ở hiện tại. Hãy dừng lại ở trang cuối của phần hiện tại. Bạn sẽ nhận ra được cái trang đó, nội dung trang đó nói rằng bạn đang ở trong tủ quần áo, đọc cuốn sách này.

    Trước khi đọc những sự kiện trong tương lai, hãy suy nghĩ rằng liệu bạn có THỰC SỰ muốn biết về nó ko.

    Nếu bạn quyết định ko đi xa hơn nữa, đóng sách lại, để nó lại trong tủ, rồi đi ra. Hãy chắc chắn rằng bạn đã để nó lại TRONG TỦ. Vào buổi sáng, bạn sẽ nhận ra rằng cuốn sách đã biến mất.

    Nếu bạn đã quyết định xem phần tương lai, hãy tiếp lục lật sang trang. Điều này rất quan trọng, bạn KHÔNG được hét lên khi đọc về cái chết của mình. Đừng rời mắt khỏi trang sách khi bạn thấy mình bị kéo vào bóng tối sâu thẳm nơi mà ở đó đã từng là cái tủ quần áo của bạn. Đừng nháy mắt khi bạn thấy mình bị xé xác bởi 1 con quái vật háu đói, cuốn sách thấm đẫm máu nằm trên sàn, bên cạnh những mảnh chân, tay bị đứt rời ra của bạn. Đừng ngạc nhiên khi bạn cảm thấy bàn tay của con quái thú đặt trên vai mình từ lúc nào ko hay..............

  • Trang 1/4 123 ... CuốiCuối

    Quyền viết bài

    • Bạn không thể gửi chủ đề mới
    • Bạn không thể gửi trả lời
    • Bạn không thể gửi file đính kèm
    • Bạn không thể sửa bài viết của mình
    •